1. Chào mừng Khách đến với svphatdiem.com phiên bản mới
    Hỗ trợ trực tuyến
                   
    Hotline: 0979.903.200

Cuộc đời chúa Giesu

Thảo luận trong 'Giáo lý - Sứ điệp - Tín lý' bắt đầu bởi khiradi, 10/12/10.

  1. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Hy Sinh Là Ðường Cứu Thế
    KHỔ NHỤC LÀ CỬA NGÕ VINH QUANG...
    Từ khi nghe ông Phêrô tuyên bố Chúa là Ðấng KiTô, là Con Thiên Chúa, và thấy lời tuyên bố đó lại được chính Chúa xác nhận, các tông đồ đều đã tin Ngài là Chúa Cứu Thế, là vị giải phóng các tiên tri đã nói xưa.
    Các ông vui sướng, vì có ngờ đâu các ông đã thành những người có phúc được theo hầu chính vị đại tiên tri của Nước Trời, một vị rồi đây sẽ đưa dân tộc Do Thái lên đài vinh quang làm bá chủ thế giới mặc dầu những điều đó, theo lời Ngài dạy chưa được nói ra. Các ông vui sướng và nghỉ vậy. Nhưng ý nghĩ đó quả là phản trái với sứ mạng của Chúa. Sứ mạng Cứu Thế của Chúa phải hiểu theo nghĩa thiêng liêng về tôn giáo ; chứ không phải hiểu theo nghĩa vật chất và chính trị. Bởi đó Chúa lại phải tìm dịp dạy các ông hiểu rõ ý nghĩa sứ mạng của Ngài. Ngài là Con Thiên Chúa, là Ðấng KiTô thực, Ngài đến để Cứu Thế nhưng Cứu Thế bằng hy sinh bằng Ðau Khổ, chứ không phải bằng tài sản, bằng danh vọng và uy quyền của thế gian. Ngài muốn các ông phải hiểu thế, hơn nữa, Ngài muốn các ông làm quen với ý tưởng “Cứu Thế trong Hy Sinh và Ðau Khổ.” cũng bởi vậy, nên một ngày kia, sau một hồi tâm sự đầy thân mật. Ngài đã tuyên bố với các ông những điều sau đây :
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  2. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Con Người sẽ phải lên Jêrusalem và chịu nhiều đau khổ, sẽ bị các kỳ lão, các trưởng tế và các luật sĩ ruồng bỏ, rồi bị giết nữa. Nhưng khỏi ba ngày. Ngài sẽ sống lại. Thế là Chúa đã nói tới cuộc tử nạn của Ngài cách công khai. Lời Chúa làm các ông bỡ ngỡ vì các ông chưa thấu triệt ý nghĩa lời ấy. Nhưng người khó nhận điều đó hơn cả là Phêrô, ông kéo Chúa ra một bên và can Ngài :
    --Ðừng, Thầy ạ, Thầy đừng có chịu như thế !
    Nhưng Chúa quay lại nhìn các tông đồ và mắng ông Phêrô. Ngài nói to cho các ông cũng nghe thấy nữa :
    --Ớ Satan hãy tránh xa Ta ! Ngươi không am hiểu việc của Ðức Chúa Trời, mà chỉ am hiểu việc của loài người thôi. Ngươi là dịp cho Ta vấp phạm !
    Ông Phêrô xấu hổ quá. Mới đây Ngài đã khen và đặt ông làm thủ lãnh Giáo Hội ; nhưng bây giờ Ngài lại nặng lời mắng trách ! Vì yêu Ngài, ông muốn can ngăn, nhưng việc đó lại bị Ngài coi là chước cám dỗ của Satan, là dịp vấp phạm ! Nhưng mặc cho Phêrô xấu hổ và buồn, mặc cho các tông đồ bỡ ngỡ, Chúa càng nhấn mạnh và nói rõ chương trình cùng quan niệm cứu thế của Ngài đã vạch ra : “Cứu thế trong hy sinh và khổ nhục.” Chương trình và quan niệm đó không những Ngài, mà các môn đệ của Ngài cũng phải thực hiện nữa. Ngài phán tiếp :
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  3. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Ai muốn theo Ta, người đó phải bỏ mình, phải vác khổ giá của mình và theo Ta. Ta bảo thật : Ai muốn theo Ta mà còn quá yêu đời sống, còn muốn sống an toàn, người ấy sẽ mất sống. Trái lại, ai hy sinh sự sống mình vì Ta hay vì lẽ Phúc Âm, người ấy sẽ được cứu chuộc và sống mãi mãi. Một sự thực : Ðược lời lãi cả vũ trụ này mà thiệt mất linh hồn thì ích lợi gì ? Một sự thực nữa : Ai hổ ngươi, không đón nhận Ta hay giáo lý của Ta ở giữa cái thế giới bất trung và thối nát này, Con Người cũng sẽ hổ ngươi, không nhận nó khi Ngài sẽ ngự đến trong vinh hiển của Ngài, của Cha Ngài và của các thần thánh, để phán đoán và trả công cho từng người tùy theo việc của họ. Lời Chúa quả là rõ rệt, nhưng đồng thời cũng khó đón nhận. Các tông đồ hiểu rõ, từ đây theo Ngài là đi vào đường đau thương, theo Ngài là chuẩn bị chịu Hy sinh và Khổ nhục, nhất là khổ nhục của thập giá. Bởi vậy, tuy Chúa phán với giọng hiền từ, giọng của người mẹ khuyên con, nhưng các ông cũng không thắng nổi một nỗi buồn len dần vào tâm trí. Các ông ngơ ngác quay nhìn nhau và cũng chẳng dám xin Ngài giải thích.
    Thấy vậy, Chúa lại thương hại các ông. Ngài an ủi và xoay câu chuyện theo một chiều mới sáng sủa, lạc quan hơn.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  4. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Nhưng các con cứ vững tin Thầy, Thầy quả quyết với các con, có mấy người có mặt đây sẽ không phải chết trước khi được thấy Con Người chiếm hữu Nước Trời và cuộc bành trướng lạ lùng của nước đó.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  5. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Ngài Biến Hình : Nét Mặt Chói Lói.
    THÂN THỂ NGẬP TRONG VINH QUANG...
    Thấy các tông đồ buồn vì Ngài sẽ thọ nạn, Chúa đã lời an ủi các ông. Nhưng lại thấy rằng, an ủi bằng lời thôi chưa hiệu nghiệm đủ, nên Ngài định làm một phép lạ rất đặc biệt để các ông vững tin Ngài là Chúa Cứu Thế và vui lòng đón nhận những hy sinh trong cuộc truyền đạo mai sau.
    Vậy khỏi mấy hôm, Ngài bỏ mạn bắc và trở về Galilêa cùng với các môn đệ. Nhưng khi tới chân một quả núi, Ngài chỉ chọn ba môn đệ đi theo Ngài và lên núi. Ba môn đệ được chọn là các ông Phêrô, Gioan và Giacôbê. Quả núi sẽ được chứng kiến phép lạ của Ngài là đỉnh Tabo, một đỉnh núi trơ trọi, cỏ mọc phất phơ, cao độ 560 thước, đứng giữa thành Nazareth và Naim... Hôm ấy ngày đã về chiều và nóng bức. Lên tới đỉnh núi, ba tông đồ đều mệt, trải áo nằm dưới bóng một cây thông cằn cỗi rồi thiếp ngủ đi. Còn một mình Chúa thức cầu nguyện. Ngài ngửa mặt, đôi mắt và hai tay hướng thẳng lên trời xanh. Một lát, các ông giật mình thức dậy, đã thấy thân hình Ngài chói lọi vinh quang :
    “Mặt Ngài uy nguy sáng láng tựa mặt trời, áo Ngài trắng như tuyết buổi bình minh. Bên cạnh Ngài có hai ông Êlia và Môi Sen đứng hầu chuyện về cuộc tử nạn của Ngài sẽ chịu ở Jêrusalem. Cả ba vị đều uy nghi khác thường ; riêng Ngài, ngọc thể đã biến thành một khối vinh quang.”
    Thấy thế ba môn đệ cùng bỡ ngỡ, ngây ngất vui say và nhìn Ngài không chớp mắt. Ông Phêrô vốn tính nhiệt thành mau mắn, nói như người mất tự chủ :
    --Trình Thầy ! Chúng ta ở đây thực tốt. Nếu Thầy muốn, chúng con xin dựng 3 lều :
    Một cho Thầy, một cho ông Môi Sen và một cho ông Êlia.
    Nhưng ông còn đang nói, bỗng một đám mây đến che phủ lấy Ngài và hai ông kia. Ông Phêrô và hai tông đồ cùng khiếp sợ. Tiếp đến từ đám mây phát ra tiếng lạ :
    --Người này là Con yêu dấu của Ta. Ngài làm Ta được toại chí, hãy tin theo Ngài.
    Nghe tiếng lạ ấy, ba tông đồ càng sợ hơn nữa, các ông gục mặt xuống đât, như cảm thấy mình quá bé nhỏ trước thánh nhan của Chúa Trời, Ðấng vừa phán tiếng lạ kia.
    Nhưng Chúa Giêsu đã lại gần, đụng vào các ông mà nói :
    --Các con hãy dậy, đừng sợ.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  6. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Các ông chỗi dậy nhìn chung quanh, chẳng thấy ai nữa, chỉ thấy có một mình Chúa và mọi vinh hiển của Ngài đã biến mất. Các ông tiếc quá, các ông kính cẩn nhìn Chúa như để biểu lộ tất cả lòng thần phục kính tôn. Các ông lại tiếc nữa, vì chưa kịp hỏi điều gì, Ngài đã ra lệnh phải xuống núi. Ðã thế lúc xuống núi, Ngài còn truyền lệnh sau đây : --Các con không được nói với ai việc các con mới thấy, cho đến khi Con Người từ trong cõi chết sống lại.
    Các ông cúi đầu vâng lệnh và quả đã giữ đúng như lời truyền. Tuy nhiên các ông cứ ngẫm nghĩ thế nào là từ trong cõi chết sống lại ? Và một thắc mắc nữa các ông không giả nổi : Theo tin tưởng chung của dân Do Thái, Êlia phải đến trước để giới thiệu và tôn phong Ðấng Cứu Thế, vậy mà vừa đây, các ông lại thấy Êlia đến sau Ngài. Nên các ông giải bày với Chúa nổi thắc mắc đó :
    --Thưa Thầy, tại sao các luật sĩ lại dạy rằng : Êlia phải hồi trần trước đã ?
    Chúa đáp :
    --Thật sự Êlia phải đến trước để xếp đặt mọi sự, nhưng Thầy quả quyết với các con :
    Êlia đã đến rồi. Ông đã đến trong tinh thần và phẩm cách của Gioan Tẩy Giả nhưng tiếc rằng người ta không nhận biết Người và đã bạc đãi Người theo sở thích của họ. Cũng như họ đã không nhận biết Con Người và rồi đây sẽ bắt Con Người chịu nhiều sỉ nhục cùng khổ.
    Nói tới đây Chúa lại cảm động vì nghĩ đến viễn tượng của khổ hình thập giá. Nhưng Ngài cũng được an ủi một phần, vì thấy các tông đồ đã tin nhận điều Ngài giải thích. Ngài lại cùng với các ông đi rẽ vào một lối quặt để xuống núi....
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  7. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Một Thứ Tà Thần Ương Ngạnh...
    Xuống đến chân núi, Chúa và ba tông đồ đi theo, thấy một cảnh náo nhiệt dị thường ; một lũ đông đang ồn ào chỉ trỏ một em bé đang dẫy dụa. Bên cạnh em bé đó, chín tông đồ khác và một số luật sĩ sôi nổi tranh luận nhau về bệnh tình và cách chữa em bé bất hạnh. Em bé này bị bệnh tuần trăng và đồng thời bị tà thần ám ảnh, nên cứ vào những tuần trăng chính như mùng một, mười rằm, là lên cơn vật vã dẫy dụa, bạ đâu lăn vào đó có khi vào cả nước cả lửa. Rồi xùi bọt nghiến răng và cứng đờ ra, người ta đưa em bé đến để các tông đồ trừ quỷ và chữa bệnh, nhưng trái với mọi khi, lần này các tông đồ bất lực không chữa nổi. Vì thế các luật sĩ khấp khởi mừng thầm và ra mặt chỉ trích các ông chuyện này chuyện khác.
    Nhưng giữa lúc họ kịch liệt chỉ trích các tông đồ, thì Chúa đến. Bất giác mọi người quay về Ngài. Có nhiều người chạy đến chào Ngài nữa. Nhưng từ xa Chúa đã biết chuyện, nên Ngài hỏi các tông đồ ngay :
    --Các con tranh luận gì với họ thế ?
    Các tông đồ chưa kịp thưa, thì chợt trong lũ đông đã có người lớn tiếng. Ðó là tiếng ông bố của em bé bất hạnh, ông rẽ đám đông, chạy đến quỳ trước mặt Chúa và trình bày rằng :
    --Lạy Thầy, xin thương đến con tôi vì nó mắc bệnh trăng và đau đớn lắm. Một thứ tà thần câm lại nhập vào nó nữa, vì khi lên cơn nó không nói được. Nó chỉ vật vã dẫy dụa bạ đâu lăn xuống đó. Nó hay ngã xuống nước và lăn vào lửa, nhiều lần mình mẩy nó nát bét, miệng nó sùi bọt và nghiến răng nghe dễ sợ, rồi nằm đờ ra. Tôi đã xin các môn đệ của Thầy trừ thứ quỷ đó, nhưng các ông không trừ được. Vậy tôi xin Thầy thương đến con tôi !
    Ông kêu rất thảm. Dân chúng đứng chung quanh cũng nóng nảy đợi Ngài sẽ hành động hay trả lời ra sao. Họ mong Ngài làm phép lạ để chữa em bé.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  8. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Bấy giờ Chúa tỏ mặt buồn và phán : --Ôi lớp người chậm tin và gian tà ! Ta còn phải ở giữa các người và chịu đựng các người cho đến bao giờ ?
    Ý Chúa muốn trách họ, vì Ngài đã ở với họ hơn một năm mà không được họ hiểu. Chúa lại cảm động nhìn em bé, và vừa làm hiệu vừa truyền :
    --Ðem nó lại đây cho Ta.
    Người ta đem em bé đến, nhưng em bé vừa đến trước mặt Chúa, tà thần đã vật em ngã xuống đất. Em quằn quại coi rất đáng thương rồi đờ ra, miệng sùi bọt. Chúa hỏi ông bố:
    --Em đã bị thế từ bao lâu rồi ?
    Ông đáp :
    --Bẩm Thầy, từ khi còn thơ ấu. Như là muốn giết chết con tôi, nên tà thần hay vật ngã con tôi khi vào lửa, khi xuống nước. Lạy Thầy, nếu Thầy có thể là gì được, xin Thầy thương giúp đỡ chúng tôi.
    Chúa Giêsu phán :
    --Nhưng ông có thể tin không ? Với kẻ tin, mọi sự đều có thể được.
    Ông thưa :
    --Lạy Thầy, tôi tin. Nhưng xin Thầy giúp nữa nếu tôi chậm tin.
    Bấy giờ dân chúng kéo đến đông hơn, họ chen chúc nhau cả bốn phía.
    Chúa Giêsu giơ tay đe dọa và truyền cho tà thần rằng :
    --Thần điếc và câm kia. Ta truyền cho ngươi phải ra khỏi trẻ này và không bao giờ được nhập vào nó nữa.
    Lúc ấy quỷ kêu la, vặn chân vặn tay em bé và xuất ra khỏi, để em nằm sóng sượt như xác chết. Nhiều người thấy vậy xì xào : Thôi nó chết rồi ! Nhưng Chúa Giêsu hiền từ cầm tay em bé, nâng em dậy rồi trả cho ông bố đang hồi hộp vì vui và bỡ ngỡ. Cả dân chúng cũng mừng vui vì em đã khỏi hẳn và họ hết sức ca ngợi uy quyền của Thiên Chúa.
    Phần các tông đồ, các ông càng mừng hơn, vì thấy uy quyền của Thầy thật là cao cả và bọn luật sĩ được thêm một dịp bị bẽ mặt. Các ông hớn hở theo Ngài đi. Tuy nhiên, cá ông thắc mắc một điều là tại sao các ông không thể trừ được thứ quỷ câm ấy ? Hay Thầy chưa ban hết quyền chăng ? Bởi vậy khi Chúa vào một nhà kia, các ông liền nhờ lúc vắng, đến hỏi Ngài :
    --Thưa Thầy, tại sao chúng con không trừ được quỷ ấy ?
    Chúa trả lời :
    --Chỉ vì tại các con còn ít lòng tin. Thầy bảo thật, thứ quỷ này chỉ có thể khu trừ được bằng cầu nguyện và ăn chay.
    Ý Ngài muốn nói, không phải Thầy không ban hết quyền đâu. Cái đó chỉ tại các con chưa giữ đủ điều kiện ; các con còn ít tin, các con chưa ăn chay và cầu nguyện đủ.
    Các tông đồ trình lại :
    --Vậy thầy thêm đức tin cho chúng con.
    Chúa liền dạy rõ về đức tin và hiệu lực của đức ấy :
    --Quả thực, nếu các con tin vững chắc, dầu lòng tin đó chỉ lớn bằng hạt cải, các con cũng có thể bảo cây vả rằng : Hãy tự nhổ rễ lên và tự trồng thân mi ở dưới hồ, cây vả sẽ vâng lời tức khắc. Các con cũng có thể khiến núi rằng : Mi hãy xê dịch từ đây đến kia, và núi sẽ xê dịch lập tức. Thế nghĩa là với đức tin, không có gì mà các con không làm nổi
    Rồi nữa, các con hãy cầu xin, cầu xin với một lòng tín nhiệm, và các con sẽ được như ý muốn.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  9. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Ðiềm Lạ Giona
    MEN NGƯỜI NHIỆM NIỆM Và BIỆT PHÁI....
    Chúa đã làm phép lạ để chứng minh sứ mạng của Ngài. Lý đương ra, những phép lạ đó đã cảnh tỉnh bọn Biệt Phái, bắt họ phải tin Ngài là Chúa Cứu Thế. Nhưng không, họ có tin đâu. Họ vẫn coi Chúa là thù nghịch và luôn luôn tìm dịp để công khai xét xử và chỉ trích công việc của Chúa. Họ tự phụ là những vệ sĩ trung thành của khẩu truyền và lề luật, còn Chúa đối con mắt họ, Ngài chỉ là một tên phá hoại thôi. Bởi thế, một ngày kia Chúa vừa bỏ mạn bắc trởi về Galilêa, họ liền tụ tập nhau...và rủ một số người về phái Nhiệm Niệm nữa...đến chất vấn Ngài.
    Nhiệm Niệm và Biệt Phái nguyên là hai giáo phái đối nghịch nhau. Phái Nhiệm Niệm tin có Thiên Chúa Thần linh và duy nhất, nhưng chỉ nhận có luật Môi Sen, không đếm xỉa đến khẩu truyền, không tin có An bài và linh hồn bất tử. Còn Biệt Phái lại chuyên môn tô điểm khẩu truyền, khởi tại nhiều thủ tục và nghi lễ, khiến đời sống tôn giáo phức tạp vô cùng, không thể thực hiện nổi. Vì thế hai bên vẫn đả kích nhau, hằng tìm dịp chế báng nhau. Nhưng hôm nay họ tạm quên mọi xích mích, mọi oán hận, và cùng bắt tay nhau để tấn công một Người mà họ cho là kẻ thù số một đã bao lần làm họ mất cả thế giá. Vậy họ cùng nhau đến tranh luận với Chúa, và để thử tài Ngài, họ yêu cầu Ngài làm một phép lạ như ý họ muốn :
    --Thưa Thầy, chúng tôi muốn Thầy cho chúng tôi thấy một chứng cớ hiển nhiên về sứ mạng của Thầy, hay một việc gì rất kích động giác quan, như một điềm lạ trên trời chẳng hạn.
    Thế nghĩa là những việc Chúa đã làm, họ chưa cho là những chứng cớ hiển nhiên để đủ chứng thực sứ mạnh của Ngài. Họ nhớ lại xưa kia ông Môi Sen đã làm mưa Manna trên rừng. Ông Êlia đã làm mưa bão giữa lúc đại hạn, ông Giôsê khiến mặt trời đứng lại
    Các tiên tri đó đã làm như vậy để chứng thực sứ mạng của mình. Nhưng phần Chúa, họ thấy Ngài chưa làm giống thế, vì vậy họ muốn buộc Ngài phải làm phép lạ theo ý họ.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  10. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Nhưng thái độ của họ là cả một sự mù quáng và bất nhã. Ngài đã nuôi năm ngàn người với năm cái bánh nhỏ, đã trừ quỷ, chữa bệnh, và khiến kẻ chết sống lại. Bấy nhiêu phép lạ chẳng vĩ đại hơn gấp trăm lần những phép lạ của các tiên tri ư ? Quả thực họ đã mù quáng và đã muốn mù quáng trước ánh sáng công việc của Ngài. Họ lại còn vô lễ nữa, Ngài là đặc sứ của Chúa Trời, là Chúa tể vạn vật, thế mà họ dám bắt Ngài phải làm theo sở thích ngông cuồng của họ. Vã nữa, nếu cần phải làm phép lạ, Ngài chỉ làm để tỏ lòng nhân đạo của Ngài hay để cứu chữa nhân loại khổ sở, chứ có phải để kích động giác quan của những kẻ tò mò đâu ? Ngài cũng biết lắm, giả thử có được thấy phép lạ trên trời, họ cũng chẳng tin. Bởi đó Ngài đã tặng lại cho họ một câu mỉa mai và tố giác tội mù quáng của họ. Ngài nói :
    --Các người khéo phân tách những dấu lạ trên trời ; khi về chiều có mây kéo đến, các người bảo ngày mai mưa. Khi gió từ đông nam thổi lại, các người nói sẽ nắng. Lúc ban mai khi trời có vầng mây màu xám đỏ, các người bảo trời sẽ có giông bão. Ấy các người khéo biết hiện tượng ở trên trời, thế sao các người không khéo biết những dấu lạ của lịch sử, và không hiểu cái thời kỳ các người đang sống ?

    Quả Ngài đã gián tiếp mắng họ : Sao các người không biết quan sát những phép lạ Ta làm, để nhận ra Ta là ai, và không tin lời ông Gioan Tẩy Giả để xác nhận Ta là Cứu Thế ? Những hiện tượng trên trời còn có lúc sai, chứ những phép lạ của Ta thực là những chứng cớ không hề chối cãi. Rồi thở dài như buồn vì họ quá cứng lòng và mù quáng, Ngài lại nói tiếp :
    --À ! Lớp người gian ác bất trung này còn xin xem điềm lạ ?! Nhưng sẽ chẳng được xem điềm lạ nào, trừ ra điềm lạ tiên tri Giona. Xưa kia Giona đã là điềm lạ cho dân thành Ninivê nhận ra sứ giả của Chúa thế nào, Con Người cũng sẽ là điềm lạ cho lớp người này thế ấy. Giona đã ở trong bụng cá ba ngày đêm, Con Người cũng sẽ ở trong lòng đất với quãng thời gian ấy.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  11. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Tiếp đến Ngài đe dọa bọn Biệt Phái và Nhiệm Niệm. Họ phải chịu phán đoán vì tội cứng lòng không tin. Ngài nghiêm nét mặt và gằn giọng : --Trong ngày thẩm phán, dân thành Ninivê sẽ đứng dậy phản đối lớp người này và lên án cho nó, vì ngày xưa dân ấy đã tin lời tiên tri Giona và trở lại. Thế mà ở đây có Ðấng cao trọng hơn Giona, nhưng chẳng được ai tin. Trong ngày thẩm phán, cả Nữ hoàng Phương Nam cũng đứng dậy phản đối lớp người này nữa và lên án cho chúng. Xưa kia bà đã từ phương xa đến để nghe lời khôn ngoan của vua Solomon. Vậy mà ở đây có Ðấng trọng hơn Solomon, nhưng chẳng được chúng nghe mà còn bị chỉ trích. !
    Nghe tới đây, Biệt Phái và Nhiệm Niệm tức bực hết sức, nhưng biết chưa phải là đối thuyết được với Chúa, họ đành hậm hực rút lui, trong lòng tìm cách báo oán.
    Phần Chúa , xong cuộc xung đột đáng kể này, Ngài cùng với các tông đồ xuống thuyền sang bờ hồ bên đông. Thầy trò hối hả đi, các tông đồ quên mang cả bánh, nên thuyền bỏ bến được ít lâu, các tông đồ đã lo đến bánh ăn vì trong thuyền chỉ còn một khúc bánh nhỏ. Giữa lúc ấy, Chúa phán với các ông rằng :
    --Các con hãy ý tứ giữ mình cho khỏi men Biệt Phái, Nhiệm Niệm và Hêrôđê.
    Ý Chúa muốn dạy : Các con hãy ý tứ lánh tội giả hình của Biệt Phái và Nhiệm Niệm,
    cũng như các con phải lánh sự giảo quyệt và nịnh hót của những kẻ ở trong triều đình Hêrôđê, vì đạo đức của những kẻ ấy chỉ như nước men tráng bên ngoài chiếc bánh. Kỳ thực họ chẳng đạo đức gì.
    Nhưng không hiểu ý Chúa dùng tiếng “men” theo nghĩa bóng, các tông đồ chỉ nghĩ Ngài nói về bánh ăn mà các ông đã quên mang. Nên ông nọ ngơ ngác nhìn ông kia như thể hỏi nhau rằng : Hay tại chúng ta quên mang bánh, nên Ngài mới dạy thế ? Thấy các tông đồ luôn luôn để ý những vấn đề vật chất và tầm thường như vậy. Chúa trách nhẹ các ông và bảo rõ cho các ông biết, Ngài không nói về men hay bánh, nhưng Ngài có ý dạy các ông tránh xa những thói hư tật xấu của bọn giả hình. Ngài phán :
    --Tại sao các con cứ lo lắng vì đã quên mang bánh ? Các con chậm tin biết dường nào
    Các con chưa hiểu ý Thầy ư ? Quả các con có mắt mà không thấy, có tai mà không nghe.
    Các con có nhớ một hôm kia Thầy đã nuôi năm ngàn người với năm cái bánh đó không ?
    Thế hôm ấy các con còn thu được mấy thúng ?
    Các ông thưa :
    --Thưa Thầy ! Mười hai thúng.
    Ngài hỏi nữa :
    --Thế hôm Thầy nuôi bốn ngàn người với bảy cái bánh, các con thu lại được bao nhiêu
    --Thưa Thầy ! Bảy thúng
    Chúa phán thêm :
    --Vậy các con bây giờ đã hiểu chứ ? Khi Thầy bảo các con phải giữ mình khỏi “men”
    Biệt Phái, Nhiệm Niệm và Hêrôđê, Thầy không nói về bánh ăn đâu, nhưng Thầy có ý nói về một chuyện khác.
    Nghe Chúa nói đến đây, bấy giờ các ông mới hiểu là Ngài không nói về bánh ăn thường nhật, nhưng có ý nói về thái độ phải giữ đối với Biệt Phái, Nhiệm Niệm và Hêrôđê, ấy là tránh xa lý thuyết và tội giả dối của họ.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  12. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Cách Lạ Tiến Thân
    CON ÐƯỜNG ÐƠN SƠ VÀ PHỤNG CƯ..
    Sau một thời gian ngắn truyền đạo ở bờ hồ phía đông, Chúa và các tông đồ lại trở về Caphanaum là trụ sở chính. Trên đường về, các tông đồ cãi lẫn nhau về chỗ ngồi trên dưới, nhất là về điểm : Ai sẽ là người xứng đáng thế vị Ngài khi Ngài khuất núi. Các ông cãi nhau kịch liệt, vì tin chắc Ngài là Cứu Thế, tuy dẫu rồi đây Ngài sẽ bị bách hại, nhưng kết quả sau cùng sẽ là một thắng lợi tốt đẹp và chắc chắn. Bởi vậy các ông muốn xem ai sẽ là người chiếm những địa vị cao trong chính thể Ngài sẽ lập.
    Các ông cãi cọ như thế trên đường về chưa đủ, lúc tới nhà lại còn bận tâm về chuyện đó mãi. Nên Chúa giả bộ như không biết, gọi các ông lại và phán hỏi :
    --Lúc nãy, các con tranh luận gì với nhau ở dọc đường vậy ?
    Các ông nín lặng hồi lâu không thưa lại, nhưng rồi cảm thấy Ngài đã hay chuyện, các ông đành phải thú :
    --Bẩm Thầy, thế ai là người lớn hơn trong Nước Trời ?
    Bấy giờ Chúa ngồi xuống, gọi một trẻ nhỏ đến đứng bên Ngài và phán :
    --Quả thực, Thầy bảo các con, nếu các con không trở nên như trẻ nhỏ, không bỏ lòng tham vọng và ăn ở đơn sơ như trẻ nhỏ, các con chẳng được vào Nước Trời đâu ? Ai biết tự hạ mình xuống như trẻ nhỏ này, người ấy sẽ có địa vị nhất ở trong nước đó. Và nữa, ai muốn lớn nhất, người ấy phải trở nên đầy tớ rốt hết của mọi người.
    Ý Ngài muốn dạy : Các con muốn làm thủ lãnh và điều khiển ư ? Thế các con hãy khởi sự lo đến người khác. Thầy đã đến để phụng sự những người rốt hèn và nghèo túng. Vậy các con cũng hãy làm như Thầy. Các con hãy nhìn nhận thấy Chúa Trời trong mọi người, nhất là những người nghèo khổ và hãy phụng sự họ. Rồi Ngài ôm lấy trẻ nhỏ và phán :
    --Thầy cũng bảo thật, ai đón nhận các trẻ nhỏ này vì danh Thầy tức là đón nhận chính Thầy, và ai đón nhận Thầy, chẳng phải người ấy chỉ đón nhận một mình Thầy đâu, nhưng là đón nhận cả Ðấng đã sai Thầy nữa.
    Ðứa trẻ nhỏ được Chúa yêu, ngẩng lên nhìn Ngài với cặp mắt sáng để biểu lộ cả lòng hoan lạc và tri ân, làm Chúa cảm động. Tay Ngài khẽ đập vào vai nó và phán :
    --Hỡi các con, ai tiếp rước một sứ giả vì là sứ giả ; ai tiếp rước một thánh nhân vì là thánh nhân. Và nữa, ai ban một cốc nước cho người khác, tỷ như cho một trong các trẻ nhỏ này, hay là cho các con, vì lẽ các con là môn đệ của Ðấng KiTô, thì Thầy quả quyết rằng, người ấy sẽ được thưởng.
    Thế là sau khi dạy các tông đồ phải khiêm nhường và đơn sơ như trẻ nhỏ, Chúa lại khuyến dụ các ông phải sẵn đức hy sinh, giúp đỡ mọi người, và hứa sẽ ban phần thưởng cho những ai vui lòng đón tiếp các ông.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  13. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Hình Phạt Cối Ðá...
    Ðứa trẻ nhỏ hãy còn đứng bên cạnh Chúa. Ðôi mắt sáng sủa của nó phản chiếu một tâm hồn trong sạch. Ðứa bé thật xứng đáng được yêu và xứng đáng tượng trưng những thế hệ thánh thiện tin theo Ngài. Vì thế Ngài yêu nó lắm. Nhưng lòng yêu đó cũng làm Ngài liên tưởng đến số phận mong manh của nó. Nó dễ gặp dịp tội, dễ bị những kẻ xấu nết lạm dụng, làm nó hư đi. Nên Chúa lại dạy các tông đồ phải hết sức tránh tội làm gương xấu cho trẻ nhỏ. Ngài phán lớn tiếng :
    --Khốn cho những kẻ dụ dỗ hoặc làm ô nhục cho một đứa trong những trẻ nhỏ tin Thầy đây. Thà chúng bị buộc cổ vào cối đá để chịu ném xuống biển còn hơn ! Ôi, khốn cho thế gian này đầy những gương xấu ! Ðã hẳn, đành phải có gương xấu ; nhưng khốn cho những kẻ gây nên gương đó !
    Chúa cũng dạy rõ ràng, phạm đến trẻ nhỏ là phạm đến sứ thần hộ thủ của chúng :

    --Thầy bảo thật các con, hãy dè giữ, chớ có khinh dể một trong những trẻ nhỏ này, vì sứ thần của chúng ở trên trời hằng chiêm ngưỡng mặt Cha Thầy ở trên ấy.
    Tiếp đến Chúa dạy các tông đồ phải hy sinh và can đảm để tránh xa và đả phá những gương xấu thế gian. Ở chỗ này lời Chúa nói rất linh động và cụ thể. Ngài nói như thể nói riêng từng người :
    --Chính tay con hoặc chân con làm vấp ngã ư ? Con hãy can đảm chặt nó và vất nó xa con. Thà con cụt tay hay què chân mà được vào cõi sống, còn hơn lành lặn cả hai tay hai chân, mà bị ném vào lửa không thể tắt. Cũng thế nữa : Nếu mắt con làm cho con lỗi phạm, con hãy khoét nó đi, vì thà con bị chột mà được vào Nước Ðức Chúa Trời, còn hơn có cả hai mắt mà phải vào hỏa ngục, nơi đầy sâu độc cắn rứt. ( Nhiều nhà chú giải hiểu tiếng
    “sâu” ở đây là tiếng cắn rứt của lương tâm. Tiếng đó sẽ làm khổ cực những kẻ bị phạt đời đời.) Và lửa không thể tắt, một thứ lửa nung nấu và giữ sống tội nhân như muối giữ đồ ăn khỏi bị thiu thối.
    Nhân nói đến lửa hỏa ngục có giữ sức sống tội nhân như muối ướp đồ ăn. Chúa lại nhắc tới bổn phận các tông đồ phải sống thánh thiện, để nhờ muối thánh thiện đó, các ông sẽ ướp nhân loại cho khỏi hư vì tội lỗi. Chúa phán :
    --Hỡi các con, các con là muối đất. Nhưng nếu muối đã nhạt, còn lấy gì ướp nó mặn được ? Nó sẽ thành vô ích, dùng làm phân bón cũng chẳng được nữa. Người ta chỉ còn cách vứt ra ngoài đường cho những khách qua đường dày xéo lên thôi. Vậy các con là muối đất, các con hãy nhận định trách nhiệm và sứ mạng của các con. Các con hãy giữ tính chất muối ở trong mình và gây hòa khí tốt đẹp giữa các con, hòa khí của thánh thiện công bình bác ai.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  14. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Bảy Mươi Lần Bảy....
    Chúa đã dạy các tông đồ phải trở nên muối đất, nghĩa là một mặt phải gìn giữ thế gian khỏi gương xấu, và những ảnh hưởng khốc hại cho gương xấu ; một mặt khác phải đưa thế gian vào con đường lành, con đường thánh thiện. Nhưng các ông phải hành động cách nào để chu toàn bổn phận thiêng liêng ấy ? Các ông có được theo lối Biệt Phái, trao tội nhân cho dân chúng đả phạt không ? Tỷ dụ có nên nộp một dâm phụ cho tòa án nhân dân, để rồi dân chúng ném đá cho dâm phụ đó chết không ? Hẳn là không. Vì đạo Chúa lấy chữ Yêu Thương làm cốt lõi, quảng độ làm nền. Bởi vậy Chúa lại dạy các tông đồ cách thế phải sửa dạy tội nhân như sau đây :
    --Nếu người anh em con có lỗi với Chúa Trời, con hãy sửa trách một cách khôn ngoan: Trước tiên con hãy thực tình mách bảo, mách bảo riêng một mình con với một mình người có lỗi. Nếu người đó nghe con mà sửa lỗi, ấy là con đã cứu được người anh em con. Nhưng nếu chẳng may con không làm được việc, nghĩa là người đó nhất định không nghe con, lúc ấy con hãy đem lại hai ba người đến với con, để nhờ sự chứng kiến của mấy người này, công việc của con được chắc chắn. Vậy con hãy thực tình khuyến dụ anh em con, hãy dùng tiếng nói của lòng nhân từ và vận động mọi cách để chinh phục người có lỗi, nhưng không được tiết lộ và tuyên truyền làm mất phẩm giá của người ta.
    --Sau cùng nếu con đã hành động thế mà người ấy vẫn không thèm nghe, vẫn công khai làm tổn thương Giáo Hội bằng lỗi lầm và gương xấu, bấy giờ con hãy thưa với Giáo Hội, để Giáo Hội cảnh tỉnh, Nhược bằng phải dùng đến phương thế đó nữa, nó cũng không chịu hối hận, không chịu phục quyền Giáo Hội, bấy giờ vì vinh dự của đoàn thể, Giáo Hội sẽ ly khai nó, để các phần tử Giáo Hội khỏi phải lây vết nhơ của nó, và để tỏ rằng Giáo Hội không phải là kẻ đồng lõa với nó. Bấy giờ quả nó không còn là một phần tử của Giáo Hội nữa, và con có thể kể nó như một người ngoại giáo hay một người thu thuế.
    Với những lời trên đây, quả Chúa đã dạy các tông đồ một lối rất khéo léo để cải hóa tội nhân, một lối cải hóa đầy nhân từ quảng độ. Tuy nhiên trong những trường hợp đó có liên hệ đến uy danh của đoàn thể, Ngài cũng dạy phải đem việc đến cấp trên, nghĩa là đến tòa án Giáo Hội. Quyền hành của tòa án này, trước đây Ngài đã hứa cho ông Phêrô là lãnh tụ Giáo Hội, nay nhân dịp Ngài cũng hứa cho các vị cộng tác của ông Phêrô tức là các Tông Ðồ khác nữa. Nên khi đặt rõ vấn đề về quyền hạn trong Giáo Hội, Ngài lại tuyên bố :
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  15. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Hỡi các con, quả thực Thầy bảo các con, hễ điều gì các con cầm buộc ở dưới đất, ở trên trời cũng sẽ cầm buộc. Và hễ điều gì các con cởi mở ở dưới đất, ở trên trời cũng sẽ cởi mở. Những lời Chúa phán trên đây phải hiểu về những lỗi phạm đến Chúa, những lỗi phạm làm tổn thương công ích và danh dự của Giáo Hội. Ðối với những lỗi đó, Chúa thấy đôi lúc Giáo Hội cần phải dùng phép thẳng để sửa phạt mới trông có hiệu quả và phá được gương xấu. Song ngoài trường hợp đó ra nghĩa là khi nói về lỗi lầm giữa người này với người khác, giữa các nhân với cá nhân. Chúa dạy các Tông đồ và những người tin theo Ngài, phải có một thái độ khác, ấy là phải sửa lỗi anh em, nhưng nhất là phải sẵn lòng tha thứ, thực tình và tha thứ luôn luôn. Bởi thế, Ngài lại phán :
    --Nếu anh em con lỗi phạm điều gì, con hãy sửa bảo, và anh em con hối hận, con hãy thứ tha. Giả thử trong một ngày anh em con sai lỗi đến bảy lần và bảy lần đến thú lỗi, con cũng hãy thứ tha.
    Ông Phêrô vội ngắt lời :
    --Thưa Thầy, vậy nếu anh em tôi phạm đến tôi, tôi phải tha cho họ bao nhiêu lần ? Tha có bảy lần có đủ không ?
    Ông Phêrô nghĩ rằng tha tới bảy lần đã là khoan hồng lắm rồi, nên ông vội trình bày với Chúa, nhưng Chúa cho như thế cũng chưa đủ. Chúa muốn phải tha luôn luôn, chứ không phải kể lần nữa. Ngài đáp lại :
    --Thầy không bảo con đến bảy lần, mà đến bảy mươi lần bảy.
    Rồi nhân dịp Chúa giảng một dụ ngôn để răn những kẻ cứng lòng không muốn tha sự lầm lỗi cho người khác. Ngài dạy :
    --Người ta có thể sánh ví công việc của Nước Trời với thái độ của một vị Vua nọ muốn tính sổ với những người thừa hành. Ông mở sổ và gặp trường hợp một người mắc nợ với ông mười ngàn khối bạc, ông cho đòi người đó đến và bắt trả. Ông liền chiếu luật buộc nó bán mình cùng thế tử và cả gia tài để trả nợ. Nhưng người đó phục xuống lạy ông và kêu rằng : “Xin khất cho tôi ít bữa, tôi sẽ trả hết cho ông.” Thấy vậy, ông động lòng thương người ấy, tha cho anh ta về và tha cả nợ nữa. Quả thật ông là người rất đại lượng và đã tỏ ra một thái độ khoan nhân hiếm có.
    Nhưng người được ông tha nợ lại rất bợm bịp và bất lương. Hắn vừa ra khỏi đền đã gặp một người bạn, mắc nợ hắn một trăm đồng tiền nhỏ. Hắn liền túm lấy cổ bạn, vừa bóp vừa nói : Trả nợ tao. Bấy giờ người bạn hắn phục xuống và van rằng : Xin anh hoãn cho ít bữa, tôi sẽ trả hết cho anh. Nhưng hắn không nghe và còn bỏ tù người bạn cho đến lúc trả hết nợ. Những người thừa hành khác trong đền vua nghe biết chuyện đó, bừng bừng tức giận. Họ đem câu chuyện thuật với nhà Vua. Vua liền cho gọi hắn đến và mắng quở: Thằng bất nhân ! Thằng tệ bạc ! Tao đã tha hết nợ cho mày vì mày đã xin tao. Vậy mày phải thương hại bạn mày như tao đã thương mày chứ ? Rồi ông nổi giận và trao hắn cho tòa án để tòa bắt hắn trả nợ....
    Kể dụ ngôn xong, Chúa còn thêm một câu để các Tông đồ ngẫm nghĩ và hiểu rõ rệt hơn nữa.
    --Vậy nếu mỗi người trong các con không hết lòng tha thứ cho anh em mình. Cha Thầy ở trên Trời cũng sẽ xử với các con như thế.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  16. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Con Trong Nhà Ðược Miễn Chứ....
    Một ngày kia, sau cuộc đi truyền đạo, Chúa và các Tông đồ cùng trở về trụ sở ở thành
    Caphanaum. Ở đó một nhân viên thu thuế của Ðền thờ đã đến đợi sẵn để thu tiền thuế.
    Thứ thuế này bắt nguồn từ luật ông Môi Sen, theo luật những người trên hai mươi tuổi hằng năm phải nộp một nữa đồng Sekel hay một đồng tiền Hy Lạp để tu bổ Ðền thờ. Tuy nhiên việc nộp thuế này không buộc ráo riết lắm. Bởi vậy hôm ấy một người thu thuế đến tận nhà hỏi ông Phêrô :
    --Thầy các ông có nộp thuế không ?
    --Có ! Ông Phêrô thưa một cách chắc nịch rồi đến trình với Chúa.
    Nhưng Ngài hỏi ông :
    --Simon, con nghĩ làm sao ? Ai là những người vua chúa bắt nộp thuế ? Con cái trong nhà hay người ngoài ?
    Ông thưa :
    --Dạ, chắc chắn là người ngoài.
    Chúa dạy :
    --Thế con cái trong nhà được miễn, và Ta đâu phải nộp.
    Ông Phêrô hiểu lời của Chúa lắm. Một ngày kia Ngài đã tuyên bố Ngài là Con Thiên Chúa. Ðền thờ là nhà của Thiên Chúa tức là nhà của Cha Ngài, nên Ngài không phải nộp thuế....Ðó là điều ông phải thưa lại với người thu thuế. Nhưng ông lại bối rối trước lý luận đó, vì không biết phải giải thích thế nào cho người kia hiểu.
    Thấy vậy Chúa mỉm cười và để chứng tỏ tuy không có luật nào buộc Ngài nộp thuế, Ngài cũng nộp, ngõ hầu treo gương sáng cho người ta soi. Ngài dạy ông Phêrô :
    --Tuy nhiên để khỏi sinh dịp cho họ vấp phạm, con hãy ra biển thả câu. Con cá nào giật được trước nhất, con hãy bắt lấy, vạch miệng nó ra. Con sẽ thấy ở trong miệng nó có đồng tiền, con lấy để nộp thuế cho họ, cả suất của Thầy và suất của con nữa.
    ***
    Ba Thành Bị Chúc Dữ....
    Galilêa là một xứ được thấm nhuần nhiều ơn Chúa, Chúa đã nhân thừa ở đó nhiều phép lạ. Chúa đã ban bố ở đó nhiều giáo lý mầu nhiệm cao sâu. Nói tóm lại, Chúa đã không tiếc gì với giải đất nằm bên Biển Hồ có làn nước trong xanh đầy quyến rũ.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  17. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Nhưng kiểm điểm lại những kết quả đã lượm được, Chúa cảm thấy rất buồn lòng, vì dân chúng chỉ thích xem điềm lạ, còn đối với việc cải thiện đời sống, họ vẫn thờ ơ, số người trở lại tương đối vẫn ít. Bởi vậy Chúa thịnh nộ và quở trách những thành thị, nơi Ngài đã làm nhiều phép lạ hơn cả mà họ không chịu ăn năn hối lỗi. Ngài phán quở : --Hỡi Côrôgiain, khốn cho ngươi ! Hỡi Bétsai, khốn cho ngươi ! Nếu Tyrô và Siđôn được chứng kiến những phép lạ đã làm nơi các ngươi, có lẽ các thành ấy đã mặc áo nhậm và rắc tro trên đầu để sám hối. Vì thế, Ta quả quyết với các ngươi, trong ngày thẩm phán, Tyrô và Siđôn, hai thành ngoại đạo ấy sẽ được xử đoán với nhiều khoan dung hơn các ngươi.


    Còn ngươi nữa, hỡi Caphanaum ! Ngươi tưởng danh vọng ngươi sẽ dâng lên tới trời xanh ư ? Ngươi hãy tỉnh ngộ : Ngươi sẽ bị giẩy xuống hỏa ngục. Xưa kia nếu thành Sôđôma được thấy những phép lạ đã làm ở nơi ngươi, âu là ngày nay thành ấy hãy còn, vì đã thống hối ăn năn. Vậy Ta bảo cho ngươi hay : Trong ngày thẩm phán, Sôđôma sẽ được dung thứ hơn ngươi.
    Lời Chúa chúc dữ quả ứng nghiệm phi thường. Lịch sử cho ta biết ; Côrôgiain, Bétsai và Caphanaum là những thành phố xưa kia sầm uất vào bậc nhất ở Tiểu Á, nhưng ngày nay cả ba đều bị tiêu diệt. Caphanaum và Côrôgiain còn để lại chút di tích trong những đống gạch đổ nát. Còn Bétsai không ai nhận được nền móng ở chỗ nào.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  18. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Truyền Bệnh Nhân Vác Chõng,
    ÐỂ TUYÊN BỐ NHỮNG LỜI CAO SIÊU....
    Nhân dịp lễ nghỉ, Chúa lại lên thành Jêrusalem. Ngài khởi sự vào Ðền thờ lúc trời còn mát dịu, ánh nắng mới dọi tới mấp ngọn tháp cao.
    Ngài đi vòng phía bắc Ðền thờ qua một cửa lịch sử, tục gọi là cửa chiên ( vì người ta đem những con chiên làm tế vật qua cửa đó ) Ngay bên ngoài cửa có một bể tắm (hồ tắm) dài 120 thước, ngang 60 thước. Bốn mặt bể người ta xây bốn trụ quan, và ở giữa xây thêm một trụ quan nữa để ngăn bể. Vì thế bể này cũng gọi là bể Ngũ trụ quan, dưới mỗi trụ quan có nhiều bệnh nhân nằm, bệnh nhân mù què, bại liệt hay đau ốm. Dân tin rằng thỉnh thoảng có thiên thần xuống đánh động nước dưới bể hồ, và mỗi lần nước động, bệnh nhân nào lăn mình xuống nước trước, sẽ được khỏi bệnh. Vì thế dưới những trụ quan hằng có một số bệnh nhân nằm đợi.
    Hôm ấy những bệnh nhân nằm đợi nước động, có một một người yếu liệt đã 38 năm. Tình trạng người này đáng thương lắm. Nên chợt thấy, Chúa hiểu ngay bệnh nhân đã khổ cực từ lâu. Với giọng yêu thương Ngài phán hỏi :
    --Ngươi muốn được khỏi bệnh không ?
    Bệnh nhân đáp :
    --Bẩm ông, tôi muốn lắm. Nhưng chẳng có ai giúp đưa tôi xuống bể mỗi lần nước động. Khi nào tôi gắng sức, lần mò xuống được thì luôn luôn có người đã xuống trước tôi
    Nhìn bệnh nhân với cặp mắt cảm thương. Chúa phán :
    --Ngươi hãy đứng dậy, hãy vác chõng mà bước đi.
    Lập tức người ấy thấy mình khỏi bệnh. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, vác chõng vui vẻ bước đi. Hắn đi cùng phố, và vui như điên, vai vác chõng đi hết đường này sang đường khác.
    Tâm trạng của một người 38 năm tê liệt được khỏi hẳn đã làm hắn vui sướng quá.
    Nhưng hôm ấy lại là ngày lễ nghỉ, một ngày cấm làm việc, cấm cả mang một trái vả trong túi áo, huống chi là vác chõng rong riễu ngoài đường. Nên thấy hắn vác chõng, mấy người la lên :
    --Anh kia, ai cho phép anh được vác chõng thế ? Anh không biết hôm nay là ngày lễ nghỉ ư ?
    Hắn thưa lại :
    --Người cứu chữa tôi đã bảo tôi ; Hẵy vác chõng mà đi.
    Tức giận, một người chận hắn lại và gắt hỏi :
    --Thế ai là người đã bảo anh, hãy vác chõng mà đi ?
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  19. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Nhưng nào hắn có biết vị đã chữa hắn là ai đâu. Vã nữa, chữa hắn xong, Chúa đã lẫn vào đám đông và biến mất. Một lát sau, Chúa gặp hắn trong Ðền thờ đang kính cẩn cầu nguyện và tạ ơn Thiên Chúa vì đã được khỏi bệnh. Ngài liền phán bảo :
    --Bây giờ đã được khỏi bệnh, ngươi phải ý tứ đừng phạm tội nữa kẻo lại bị khốn nạn hơn.
    Phán xong, Chúa đi khuất sau một hàng cột của thánh đường. Bỡ ngỡ, người đã khỏi bệnh, cố dò hỏi cho biết vị vừa nói đó là ai. Có người mách bảo :
    --Ðó là Giêsu thành Nazareth, một vị đại tiên tri.
    Người đã khỏi bệnh tỏ bộ kính phục Chúa và mừng hết sức. Hắn nhìn theo Chúa đã khuất, rồi sung sướng bước khỏi thánh đường, đi tìm và thưa lại những người Biệt Phái vặn hỏi lúc nãy :
    --Người đã chữa tôi chính là Thầy Giêsu.
    Hắn thưa với vẻ tự đắc, ngụ ý như muốn bảo những kẻ mới hạch hỏi hắn rằng : Người đã cứu tôi là Thầy Giêsu, một vị đại tiên tri. Ngài đã có thể phán một lời mà cứu được một bệnh nhân bại liệt, hẳn Ngài phải là người bởi Chúa. Bởi vậy Ngài cũng có quyền giải thích lề luật. Ngài đã dạy tôi hãy vác chõng mà đi. Tôi vâng, thế là phải lắm, các ông còn hạch xách gì ? Nhưng nếu những lời đó tỏ rõ được lòng hắn tin phục và tri ân Chúa, thì lòng tri ân kia đã thiếu khôn ngoan, vì câu trả lời của hắn làm bọn Biệt Phái đã sẵn lòng giận ghét Chúa thì bây giờ càng giận Ngài thêm. Họ chạy vào thánh đường như để vồ lấy mà hành tội. Và họ hạch Ngài cách hỗn xược :
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  20. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Sao ông dám làm thế trong ngày lễ nghỉ ? Nhưng không sợ, Chúa trừng trừng nhìn trả lại, và ung dung mượn dịp đó, long trọng tuyên bố Ngài ở trên lề luật, vì Ngài là Con Thiên Chúa có đủ quyền hành động như Ðức Chúa Cha. Ngài phán :
    --Cha Ta hành động thế nào. Ta cũng hành động thế ấy. Và Cha Ta hành động luôn luôn.
    Nghe Ngài tuyên bố như thế, tụi Biệt Phái và Luật sĩ đứng đó tức giận đầy gan. Không những Ngài đã lỗi ngày lễ nghỉ lại còn dám gọi Thiên Chúa là Cha mình, tức là tự tôn mình lên bằng Thiên Chúa. Tội này còn nặng hơn tội trước. Họ cho là Ngài nói phạm thượng Ngài đáng chết, và họ dự định sẽ diệt Ngài cho xong. Nhưng đứng trước cơn phẫn nộ của họ, Ngài vẫn thản nhiên và còn giải thích nữa :
    --Quả thực, quả thực, Ta bảo các người, không những Con với Cha cùng đồng bản thể mà còn chặt chẽ liên kết trong hành động nữa. Vì thế Con không thể tự mình làm một việc gì, nếu Người chẳng thấy Cha làm trước. Và đối lại, hễ Cha làm được gì Con cũng làm được việc ấy. Bởi vì Cha rất yêu Con, và tỏ ra cho Con mọi sự Con phải làm, vì thế các người đã thấy việc Con có thể làm, ví dụ chữa người bại liệt lúc nãy. Và rồi đây Cha còn tỏ cho Con làm những công việc dị thường hơn các việc này, những công cuộc khiến các người phải ngạc nhiên. Cho kẻ chết sống lại là việc duy mình Cha làm được, nhưng Con cũng có quyền ban sự sống và cho ai sống lại mặc ý Người. Duy Cha có quyền xét xử thế giới. Nhưng Cha không xét xử ai, vì Ngài đã trao cho Con xét xử mọi việc, để hết thảy đều tôn kính Con cũng như tôn kính Cha. Bởi vậy ai không tôn kính Con là không tôn kính Cha, Ðấng đã sai Con. Trái lại ai tôn kính Con, tức là nghe lời Ta và tin Ðấng đã sai Ta, người ấy sẽ được sống đời đời. Người ấy sẽ không bị luận phạt trong ngày xét xử, vì người ấy đã thoát khỏi án phạt để đến với sự sống muôn đời. Quả thực, Ta bảo các người, hiện đã đến giờ các kẻ chết nghe theo tiếng Con Ðức Chúa Trời để được sống vĩnh viễn. Chúa Cha có sự sống trong mình Ngài. Ngài cũng ban cho Con có sự sống trong mình như thế. Nên những ai tin theo tiếng của Con cũng sẽ được sống vĩnh viễn. Các người đừng bỡ ngỡ về điều đó, vì sẽ đến ngày những kẻ chết nằm nghỉ trong mồ, sẽ nghe tiếng gọi của Con mà sống lại ; kẻ lành sống lại để lãnh thưởng, kẻ dữ sống lại để chiu phạt. Và tất cả những cái đó, chẳng có gì là do ý của Ta, vì Ta không tự tiện làm điều gì. Trái lại Ta chỉ làm theo ý Ðấng đã sai Ta. Ta chỉ xét xử theo công bình và theo sự Ta nghe biết. Ta chỉ hành động theo mệnh lệnh của Ðức Chúa Cha.
    Nói tới đây, hùng khí của Ngài càng dâng lên mạnh. Ngài tố giác cả ác ý trong lòng họ nữa ; ác ý ngấm ngầm định giết Ngài :
    Xưa kia Môi Sen đã chẳng ban hành pháp luật cho các người ư ? Thế sao chẳng ai trong các người vâng giữ ? Các người hãy nói rõ. Hà cớ gì các người định giết Ta ?
    Bên cạnh bọn Biệt Phái và Luật sĩ, có một số người ngoại giáo tò mò đứng nghe. Những người này không hiểu tụi Biệt Phái và Luật sĩ đã định sát hại Ngài. Nên nghe Ngài nói đến chuyện “giết” họ lấy làm bỡ ngỡ tưởng chừng Ngài muốn vu oan . Họ liền đáp lại giọng gắt mắng :
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *

Chia sẻ trang này