1. Chào mừng Khách đến với svphatdiem.com phiên bản mới
    Hỗ trợ trực tuyến
                   
    Hotline: 0979.903.200

Cuộc đời chúa Giesu

Thảo luận trong 'Giáo lý - Sứ điệp - Tín lý' bắt đầu bởi khiradi, 10/12/10.

  1. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Ông này điên chửa ? Có ai tìm giết ông đâu ? Nhưng Chúa không thưa lại, Ngài còn mải bắt lỗi tụi Biệt Phái và Luật sĩ đã phạm luật ông Môi Sen trong nhiều trường hợp, đã coi thói tục tổ truyền trọng hơn ý Chúa, đã phạm đức công bình bác ái và hiếu thảo để giữ tục lệ bên ngoài. Họ cho phép Cắt Bì trong ngày lễ nghỉ mà lại cấm chữa bệnh ! Thế mà việc chữa bệnh có trường hợp cần hơn việc Cắt Bì. Họ còn âm mưu giết người chữa bệnh nữa.... Chúa phán :
    --Các người bỡ ngỡ và tức bực vì nguyên việc Ta vừa làm, là chữa bệnh nhân trong ngày lễ nghỉ ư ? Thế sao các người không ngại lại phép Cắt Bì trong ngày lễ nghỉ ? Phép Cắt Bì được ông Môi Sen truyền lại thực, song nguyên do phép đó không bởi ông Môi Sen, nhưng bởi các tổ phụ. Vậy nếu ngày lễ nghỉ người ta được phép Cắt Bì mà không lỗi luật Môi Sen, thì sao các người căm với Ta vì Ta đã làm một người hoàn toàn khỏe mạnh cũng trong ngày lễ nghỉ. Các người đừng theo hình thức bên ngoài mà phán đoán, nhưng nên phán đoán theo sự thật và công bình .
    ***
    Mánh Lới Của Những Người Tham Vọng.
    MỘT LỄ TRẠI TƯNG BỪNG NHỮNG CÂU NÓI UY HÙNG VÀ CAO CẢ.
    Vì bọn Biệt Phái và Luật sĩ lập mưu giết Chúa, nên Ngài bỏ lại Jêrusalem và về truyền đạo ở Galilêa. Nhưng không bao lâu đã đến dịp Lễ Trại, một dịp lễ người Do Thái mở rất trọng thể vào mùa Thu, để tạ ơn Thiên Chúa đã ban mùa màng và kỷ niệm 40 năm lưu lạc ở hoang dã. Dịp lễ này, người ta trẩy đến đông lắm. Cũng dịp lễ này, mấy người anh em thân thuộc của Chúa đến giục Ngài đi dự lễ ở Jêrusalem để Ngài trổ tài làm phép lạ. Họ biết uy thế của Ngài ở Galilêa mạnh lắm. Ðó là cả vinh dự cho gia đình và thân thuộc.Theo quan niệm của họ, Ngài có thể trở nên một đại thủ lãnh của xứ sở, tuy nhiên theo ý họ, Ngài đã phạm hơn một điều lầm lỗi : Giáo lý của Ngài quá cao xa, đã gây thù giữa bọn sĩ phu thành thánh và không phù hợp với những nguyện vọng của dân.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  2. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Bởi vậy, cần Ngài phải lên Jêrusalem để làm những việc dị thường, ngõ hầu lấy lại thanh thế và sửa soạn cho tương lai....Họ cùng nhau đến giục Ngài :
    --Thầy bỏ xứ Galilêa và hãy lên Jêrusalem để tìm những người đồng chí hướng. Thầy hãy làm những việc lạ để các môn đệ Thầy được dịp chứng kiến. Khi người ta muốn tỏ mình ra, sao người ta lại cứ hành động trong bóng tối ? Thầy có phép lạ làm những việc dị thường, Thầy nên tỏ mình cho thiên hạ biết.
    Quả thực là những người chưa tin Ngài. Họ không hiểu về xứ mạng cao cả nhưng thiêng liêng của Ngài. Họ chỉ xét Ngài dưới góc cạnh chính trị lẫn quốc gia, và cho rằng lên Jêrusalem lần này là dịp tốt để mưu một việc đại sự. Việc chính biến. Phải !
    Ngài sẽ đứng đầu nêu cao cờ giải phóng, nêu cao bằng những chuỗi phép lạ, và toàn dân sẽ hùa theo, bọn sĩ phu sẽ khuất phục, quân ngoại bang sẽ tan rã. Nhưng Chúa biết rõ ý định của họ, và Ngài không ưa làm phép lạ để phô trương hay vì bị thách thức. Nên Ngài bảo họ :
    --Thời giờ của Ta chưa đến, còn thời giờ của các người lúc nào cũng sẵn. Thế gian không ghét các người, nhưng chỉ ghét Ta, vì Ta phản đối chúng và chứng tỏ công việc của chúng xấu. Vậy các người cứ đi dự lễ trước. Bây giờ Ta chưa đi, thời giờ của Ta chưa đến.
    Lời Ngài phán làm đám anh em thân thuộc bất bình. Họ bỏ mặc Ngài lại và lên đường đi Jêrusalem. Lúc họ đi rồi, Ngài mới bí mật đi, sau khi sai mấy môn đệ đi dò đường.
    Giữa lúc ấy ở thành thánh Jêrusalem. Lễ Trại đã khai mạc với tất cả vẻ náo nhiệt tưng bừng của một Ðại Lễ. Nhưng giữa cảnh náo nhiệt tưng bừng ấy, dân chúng ngơ ngác nhìn nhau và bàn tán về sự vắng mặt của Chúa. Họ hỏi nhau :
    --Ông ấy ở đâu ?
    Trong số những người bàn tán, có người nói : “Ông ấy tốt” có người lại nói : “Không phải thế, ông ấy chỉ phỉnh gạt dân” Nhưng họ thì thào vậy, chứ không ai dám đường hoàng và công khai bình phẩm về Ngài, vì họ rất sợ bọn Biệt Phái.
    Phần Chúa sau một lát lên đường, Ngài xin vào trọ, nhưng những người trong làng biết Ngài và môn đệ có ý lên Jêrusalem để dự lễ. Việc đó làm họ phẫn lắm, vì gián tiếp chứng tỏ Jêrusalem là trung tâm duy nhất của tế tự. Nên họ làm khó dễ nhất định không cho Ngài trọ, cốt để ngăn trở việc của Ngài. Thấy thế ông Giacôbê và Gioan cho là lỗi luật tiếp khách, dám sỉ nhục Thầy mình, và đáng phạt. Các ông tức giận và xin phép Chúa phạt họ như ông Êlia xưa đã phạt sứ bộ vua Ôcôxia rằng :
    --Lạy Thầy, Thầy có muốn để chúng con khiến lửa trên trời xuống thiêu hủy chúng đi không ?
    Nhưng các ông đã bị Ngài khiển trách :
    --Các con muốn báo oán ư ? Sao các con dám nói những lời như vậy ?
    Rồi Ngài với các ông đi vào làng khác.
    Chúa đã đến Jêrusalem và cả thành thánh đang tưng bừng trong bầu không khí hoan lạc của Lễ Trại. Người ta đang múa hát trong những chòi làm ở dưới gốc cây, đang yến tiệc trong những lều vải dựng ở giữa những khoảng đất trống, và từng đoàn người, áo quần sặc sỡ đang diễu qua những con đường đưa tới Thánh đường. Những đám đông đó với tài điều khiển của một vị tướng lỗi lạc, rất có thể gây một cuộc binh biến. Bởi vậy trong những ngày Lễ Trại, đoàn quân ngoại quốc và cảnh binh giữ trật tự, phải thận trọng luôn luôn.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  3. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Cũng bởi vậy, mấy người anh em thân thuộc của Chúa đã giục Ngài trẩy đến trong dịp lễ này, để hy vọng một cuộc phát động có nhiều cơ may. Nhưng ý Chúa lại khác hẳn. Ngài không màng đến chính trị, và một khi tới Ðền thờ, Ngài chỉ lo một việc giảng dạy. Ngài giảng dạy công khai, giáo lý Ngài cao cả, lời giải thích của Ngài rõ rệt và khéo léo khiến khách thập phương đến nghe đều phải thán phục. Ngài quả là một tiến sĩ đại danh, một tiến sĩ trổi hơn những tiến sĩ lỗi lạc như Hillel và Schamai. Thế mà người ta có thấy Ngài theo học một trường nào như các tiến sĩ ấy đâu. Thực lạ quá ! Người ta bỡ ngỡ, và người này hỏi người nọ :
    --Ông này không đi học mà sao thông hiễu Thánh Kinh và giảng dạy khéo thế ?
    Thừa dịp Chúa tuyên bố Giáo lý của Ngài không đắc thụ bởi luật tự nhiên, nhưng là bởi trời đem xuống. Ngài phán :
    --Giáo lý của Ta không phải bởi Ta, song bởi Ðấng đã sai Ta. Ai muốn làm trọn ý của Ðấng ấy, người đó sẽ nhận thấy rằng Giáo lý này bởi Chúa Trời, hay bởi Ta tự thuyết ra.
    Phàm ai tự mình thuyết lý, người ấy tìm vinh hiển riêng cho mình. Nhưng ai tìm sự vinh hiển của Ðấng đã sai mình, người ấy quả là thật thà không ám muội và rất đáng tin.
    Chúa cứ đường hoàng giảng dạy trong Ðền thờ. Càng giảng nguồn hùng biện càng chảy tràn lai láng. Nhiều người biết bọn đàn anh Do Thái đang tìm cách hại Ngài, nhưng lại thấy Ngài cứ đường hoàng giảng thế họ bỡ ngỡ hỏi nhau :
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  4. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Ðây không phải là người họ đang tìm giết ư ? Thế sao ông cứ công khai giảng dạy mà chẳng ai dám nói gì ? Hay có lẽ các ông thủ lãnh đã nhận Ngài là KiTô rồi chăng?.. Nghe tiếng KiTô mấy người khác cải chính lại :
    --Không, đời nào các ông ấy nhận, Ðấng KiTô khi nào Ngài đến, có ai biết được tông tích của Ngài đâu. Còn như ông này, chúng ta đã biết ông phát tích tự đâu rồi.
    Lời cải chính đó là phản ảnh một tin tưởng trong dân : Chúa Cứu Thế sẽ đến bất ưng, không ai dò được tông tích..Nhưng nghe họ bàn tán thế, Chúa đã nói to để hết mọi người hiểu, họ chỉ biết Ngài có một phần thôi, còn một phần nữa họ không biết. Ngài nói :
    --A ! Các người ngờ là quen Ta và biết Ta bởi tự đâu ư ?...Các người nên biết Ta chẳng phải tự mình mà đến, và Ðấng đã sai Ta, có quyền làm như vậy. Các người không biết Ðấng ấy nhưng Ta, Ta biết lắm, vì Ta ở gần Ngài. Ngài là Ðấng chân thật và chính Ngài đã sai Ta.
    Nghe tuyên bố như thế, tụi Biệt Phái giận đến tím ruột thâm gan, hiểu Ngài xưng mình là Con Thiên Chúa, họ muốn bắt và hành hung Ngài ngay. Nhưng họ lại sọ, vì nhiều người trong dân đã tín phục Ngài và cón nói với nhau : Khi Ðấng KiTô hiện đến, vị tất Ngài đã có thể làm được phép lạ hơn ông này ? Nhưng nếu vì sợ, bọ Biệt Phái không dám đích thân bắt Chúa, thì họ cũng không bớt oán giận Ngài. Trái lại họ đã xui các trưởng tế phái cảnh vệ đến bắt Ngài. Nhưng rồi lúc cảnh vệ đến, chính bọn này cũng sợ không dám bắt.
    Trước cảnh lố bịch đó, Chúa ung dung mỉm cười rồi lại phán :
    --Ðừng sợ, Ta chỉ còn ở giữa các ngươi một ít nữa rồi Ta sẽ trở về với Ðấng đã sai Ta.
    Bấy giờ các người sẽ tìm Ta, nhưng không thể thấy nữa, vì các người không thể đến nơi Ta sẽ ở.
    Ý Chúa muốn nói : Ngài sẽ về với Cha Ngài ở trên trời. Nhưng dân không hiểu thế. Họ lại tưởng Ngài sẽ bỏ đất Palestine để đi truyền đạo ở ngoại quốc, nên họ bảo nhau :
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  5. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Ông này sẽ đi đâu mà chúng ta không tìm thấy ? Hay ông định đến với những kiều bào ở ngoại quốc ư ? Hay là ông muốn truyền đạo cho những dân ngoại giáo ? Lời ông vừa nói “Các người sẽ tìm Ta mà chẳng thấy, vì các người không thể đến nơi Ta sẽ ở” lời đó nghĩa là gì ? Thấy họ hoang mang và có những ý nghĩ sai lầm thế, Ngài thương tình chỉ cho họ lý do vì sao họ không hiểu lời Ngài mới nói. Lý do đó là bức tường tội lỗi đã che khuất ánh sáng siêu nhiên không để họ nhận thấy sứ mạng của Ngài. Ngài phán :
    --Phải, Ta đi mà các người sẽ tìm mà chẳng thấy, cũng như chẳng thể đến nơi Ta ở được, vì các người sẽ chết trong tội của các người.
    Tuy nhiên đối với họ câu nói đó vẫn còn tối nghĩa...Họ không thể thoát ra ngoài cái ý nghĩ. Lẽ tự nhiên người này đi đâu, người kia cũng đi được chứ. Nhưng giữa lúc họ còn đang bàn tán xôn xao, một người trong bọn Biệt Pháiđã nghĩ ra một cách chế diễu Ngài. Hắn đưa ra một câu trào phúng :
    --Ông này toan tự sát hay sao mà cứ nói mãi : chỗ Ta đi các người không thể đến được. Phải, nếu ông tự sát, xác ông sẽ bị vất vào thung lũng Hinnon, hồn ông sẽ xuống hỏa ngục. Và như vậy, hẳn chúng ta không thể theo được thật. Nhưng không thèm chấp lời châm biếm ấy, Chúa cũng vạch rõ lý do tại sao họ không tin theo Ngài :
    --Không phải thế đâu, nhưng chỉ vì các ngươi ở dưới thấp. Còn Ta, Ta ở trên cao. Các người bởi cái thế gian khốn nạn này. Còn Ta, Ta không phải bởi thế gian. Ta bảo thật, các người sẽ chết trong tội các người. Phải, các người sẽ chết trong tội, nếu các người không tin Ta.
    Họ đồng thanh hỏi :
    --Nhưng tin ông là ai mới được chứ ?
    Chúa trả lời :
    --Ðiều đó Ta đã nói nhiều lần rồi, chẳng cần phải lập lại nữa...một điều cần hơn, là Ta sẽ xét xử việc các người, và về điểm đó, Ta sẽ chẳng thiếu cái phải nói với các người.
    Họ vẫn chưa hiểu Ngài nói với họ về Cha Ngài, nên ngẫm nghĩ một lát Ngài lại nói :
    --Quả thực, Ðấng đã sai Ta, là nguồn sự thật, và Ta dạy cho thế giới những điều Ta đã lãnh nhận bởi Ngài. Ngài chính là Cha Ta, Ta phụng sự Ngài và tìm lợi ích của Ngài,
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  6. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    chứ không tìm lợi ích cho Ta. Một ngày kia khi các người treo Con Người lên, bấy giờ các người sẽ thấy quả thực Ta không tìm lợi ích của Ta, Ta không làm gì tự ý Ta, nhưng ta đã làm và nói đúng như Cha Ta đã dạy. Ðấng đã sai Ta hằng ở với Ta, và không bao giờ bỏ Ta, vì Ta luôn luôn làm theo điều Ngài muốn.
    Những lời Chúa phán trên đây tuy làm bọn Biệt Phái và Luật sĩ tức bực, nhưng cũng làm tăng số những người tín phục. Những người này phục Chúa ở chỗ Ngài vẫn giữ thái độ bình tĩnh đáng khen trước địch thủ, vẫn diễn tả một cách rất tài tình, những giáo lý lạ lùng và cao đại, nên họ đã kính nhận Ngài là vị giải phóng của muôn dân. Tuy nhiên đức tin của họ vẫn còn non yếu, nên Chúa lại dạy họ phải vững tin hơn, phải đem đức tin vào hành động, để sự Thật sẽ cứu độ khỏi ách nô lệ và cho họ một đời sống tự do, một đời sống giải thoát. Ngài phán :
    --Tin chưa đủ, các người còn phải thực hiện những lời nói của Ta. Các người có vững vàng làm theo giáo lý của Ta, các người mới là môn đệ của Ta thực, các người mới thoát ách nô lệ và được sự thật giải phóng.
    Tuyên bố những lời trên đây, Chúa muốn dạy rằng : Phàm ai thực hiện giáo lý của Ngài, người ấy sẽ kềm chế được những dục vọng của mình, sẽ cởi bỏ được ách nặng của tội ác, sẽ được tự do đi vào con đường sáng của sự thật, tức là con đường nhân đức.
    Ðó là cuộc giải phóng vĩ đại Ngài đem lại cho thế giới, nhất là cho những kẻ tin phục Ngài. Cuộc giải phóng đó sẽ cải thiện các nhân cũng như đoàn thể, làm cho các dân tộc trên hoàn cầu biết thương yêu nhau, liên kết với nhau trong hòa bình, an vui và hạnh phúc. Nhưng trái lại bọn Biệt Phái có muốn hiểu theo ý đó đâu. Vừa nghe những tiếng
    “thoát ách nô lệ và được tự do” lòng tự ái của họ đã nhảy lên như con ngựa bị thúc. Họ đối lại Chúa rằng :
    --Chúng tôi vẫn tự do ; chúng tôi là miêu duệ ông Abraham, chúng tôi có làm nô lệ ai bao giờ mà ông phải nói giải phóng ? Vì lẽ gì ông bảo chúng tôi : Các người sẽ được tự do ?
    Chúa đáp lại :
    --Phàm ai phạm tội, người ấy là nô lệ của tội. Và nô lệ không có quyền được ở trong nhà. Quyền đó là của người con. Bởi vậy cần Con Người phải giải phóng các người khỏi ách nô lệ, để các người được tự do, một tự do đích thực. Các người nói các người là miêu duệ ông Abraham ư ? Quả thực Ta cũng biết thế. Nhưng các người có hành động như con cháu ông Abraham đâu ! Chứng cớ các người đang tìm cách giết Ta và chỉ trích những lời Ta nói, chính Ta với tư cách một hiếu tử. Ta luôn luôn chỉ cho các người những điều Ta đã thấy ở nơi Cha Ta. Nhưng các người luôn luôn hành động theo những đứa con của người khác, chứ không phải của Abraham !
    Họ nhao nhao phản đối :
    --Ô kìa ! Cha chúng tôi không phải là Abraham ư ?
    Chúa vặn lại :
    --Nếu các người là con cháu Abraham, các người cũng phải hành động như Abraham chứ ? Các người đang tìm cách giết Ta vì Ta đã nói sự thật, một sự thật Ta đã thụ lĩnh bởi Chúa Trời. Vậy ông Abraham có hành động như thế không ? Hẳn không. Quả thực các người đã hành động như những đứa con của một người khác, chứ không phải của Abraham.
    Những lời Chúa phán đã quá đủ để tỏ rõ bọn Biệt Phái chỉ là con cháu ông Abraham về phần xác ; còn về tinh thần, họ quả là nô lệ, là con của ma quỷ vì họ đang tìm cách hại Ngài. Nhưng càng bị Chúa kết, họ càng bực tức và cố tìm lối thoát, chứ không chịu thú nhận và hối cải. Họ đối lại :
    --Nhưng chúng tôi có phải là những đứa con bất hợp pháp, những đứa con ngoại tình đâu . Trái lại chúng tôi còn có một người Cha chung duy nhất là Thiên Chúa.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  7. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Chúa đáp lại : --Thiên Chúa là Cha các người ư ? Nếu thế, nếu thế các người sẽ quý mến Ta, vì Ta bởi Thiên Chúa mà phát hiện và do lệnh của Ngài mà đến. Ta đã chẳng tự ý riêng mà đến, nhưng chính Ngài là Ðấng đã sai Ta ! Lời nói của Ta đã làm các người tức tối : Quả thực Cha của các người chỉ là ma quỷ, nên các người chỉ lo thực hiện chương trình của nó. Xưa nay nó vốn là kẻ sát nhân, luôn luôn làm điều bất chính. Nó không có sự thực ; sản nghiệp của nó là gian dối. Nó chuyên môn lường gạt, nó là cha sự dối trá. Phần Ta, chỉ vì Ta nói sự thật, nên các người không tin. Hỏi trong các người có thể bắt bẻ Ta về một tội gì, thế mà sao các người không tin ? Ai bởi Ðức Chúa Trời, người ấy nghe lời Ðức Chúa Trời. Nhưng các người, các người đã bưng tai chẳng muốn nghe. Ðiều đó đủ tỏ các người chẳng phải bởi Ðức Chúa Trời.
    Lời Chúa quả là một đòn chí tử trực tiếp nện xuống đầu tụi Biệt Phái làm cho họ tức bực quá, đâm nói bậy. Họ ngang nhiên gọi Ngài là quân Samaria ( dân ngoại đạo ) và là người quỷ ám. Họ lớn tiếng thóa mạ :
    --Hỡi quân Samaria, hãy im đi !...Ðã rõ rệt mi là người điên, là người bị quỷ ám !
    Nhưng Chúa vẫn thản nhiên và giọng Ngài càng uy nghi mạnh mẽ :
    --Ta không điên, cũng không bị quỷ ám chút nào. Ta chỉ bênh vực danh dự của Cha Ta. Các người đã thóa mạ Ta một cách bỉ ổi. Nhưng thôi, mặc...Ta không tìm danh giá của Ta. Ðã có Ðấng tìm hộ và sẽ xét xử. Một lần nữa, Ta bảo các người, ai giữ lời Ta, không bao giờ người ấy sẽ phải chết.
    Chúa nói về sự chết thiêng liêng của linh hồn. Nhưng tụi Biệt Phái còn cố hiểu theo nghĩa đen và cãi lại :
    --Quả thực đã rõ như ban ngày, ông là người bị quỷ ám trăm phần trăm. Ông Abraham đã chết, cả các tiên tri cũng vậy, thế mà ông dám nói : Ai giữ lời Ta, không bao giờ người ấy sẽ phải chết. Ông có trọng hơn ông Abraham và các tiên tri không?
    Thế mà ông Abraham đã chết, các tiên tri đã chết. Vậy ông dám tự phụ khoe mình là ai ?
    Chúa Giêsu đáp :
    --Nếu Ta tự ý hiển vinh danh Ta, danh của Ta sẽ là hư giả. Nhưng chính Cha Ta là Ðầng làm rạng danh Ta, Cha Ta là Ðấng các người gọi là Thiên Chúa của các người. Các người không biết Ngài, còn Ta, Ta hiểu biết Ngài. Giả thử Ta nói không hiểu biết Ngài. Ta cũng sẽ là kẻ nói dối như các người. Nhưng thực Ta biết Ngài và giữ lời Ngài.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  8. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Quả thực, Ta còn trọng hơn Abraham tổ phụ của các người. Abraham đã nhảy mừng khi tưởng thời giờ Ta sẽ đến. Ông đã được thấy ngày giờ đó và mừng vui.
    Cả thính giả đều xôn xao hỏi Chúa :
    --Lạ thực ! Ông chưa tới năm mươi tuổi mà dám tự phụ đã thấy ông Abraham ?
    Sắc mặt Chúa vẫn thản nhiên, cử chỉ của Chúa vẫn vững vàng. Ngài nhấn mạnh từng tiếng, giọng quyết liệt :
    --Quả thực, quả thực, Ta bảo các người, trước khi có Abraham. Ta vẫn có.
    Nghe Ngài nói thế, nhiều người bực hết sức, cho là Ngài quá táo bạo, dám xưng mình là Thiên Chúa, là Tự Hữu. Riêng bọn Biệt Phái họ phẫn nộ đến điên lên. Miệng họ la :
    Quân phạm thượng, quân lộng ngôn !.. Và họ nhặt lấy những hòn đá rải rác ở đấy ném bừa vào Ngài để Ngài chết gục ngay dưới trận mưa đá.
    Nhưng Ngài đã nhanh chân, lẩn vào đám người đang diễu trong Ðền thờ và thoát khỏi bọn chúng.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  9. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Mạch Nước Sống... Hôm ấy là ngày cuối Lễ Trại, một ngày trọng nhất trong tuần lễ, một ngày để cầu mưa.
    Ngày đó được đánh dấu bằng hai nghi lễ rất đặc biệt và vui vẻ : Nghi lễ đốt 4 cây đèn vàng ở tiền đình Phụ nữ và rước ra suối Siôlê. Nghi lễ trước đểõ kỷ niệm những ngày dân Do Thái được cột mây cột lửa hướng đạo trên rừng xưa. Nghi lễ sau để nhắc lại việc ông Môi Sen đánh đá trên núi Horeb để khiến nước chảy ra cho dân uống.
    Thực sự, nghi lễ sau ngày nào cũng có, nhưng ngày cuối tuần được tổ chức đặc biệt hơn. Trong ngày này, cả dân cùng tập họp ở trước Thánh đường, rồi mỗi người cầm một cành lá rước thầy Thượng tế ra suối Silôê. Thầy thượng tế kín nước vào một bình vàng rồi lại theo đám rước trở về Thánh đường Jêrusalem. Trong cả hai cuộc rước, các thầy Trưởng tế phải mặc áo dài trắng, thắt dây ngũ sắc ở ngang lưng, đội mũ cao vành và ca hát. Về tới Thánh đường cả đám rước được ban âm nhạc đợi sẵn đó đón chào bằng những bài kèn tưng bừng hùng tráng và vang dội. Tiếp đến lễ rửa bàn thờ ; trong khi thầy Thượng tế đổ nước ở bình vàng ra để rửa, các thầy Thượng tế phải đi quanh bàn thờ bảy lượt, miệng hát, tay hoa cành lá. Toàn dân cũng phải phục lạy, rồi đứng lên hoa cành lá. Tất cả những nghi lễ đó đều biểu tượng một ngày vui đặc biệt của tuần lễ.
    Hôm ấy Chúa cũng đến dự lễ rửa bàn thờ. Ngài cầm một cành lá lớn, khiến nhiều người chú mục về Ngài. Rồi lúc mọi người phủ phục cầu mưa, một mình Ngài vẫn đứng bóng Ngài nổi bật lên làm toàn dân phải chú ý. Ngài nhìn một lượt rồi kêu to :

    --Ai khát hãy đến với Ta, hãy tín nhiệm vào Ta và sẽ được sống no thỏa. Người ấy sẽ được thâý ứng nghiệm lời Thánh Kinh : “Một mạch nước sống sẽ trào ra từ lòng người ấy”
    Ý Chúa muốn nói : Các người đang rửa bàn thờ để cầu mưa, để xin nước, một thứ nước tự nhiên làm tốt mùa màng và đem lại thịnh vượng về vật chất. Ðiều đó hẳn là nên. Nhưng hãy còn một thứ nước khác, một thứ nước siêu nhiên, tức là tinh thần bác ái laø chính Chúa Thánh Thần. Thứ nước đó ai xin Ta, Ta sẽ cho người ấy, Chúa Thánh Thần sẽ xuống trong lòng người ấy và làm cho người ấy an vui no thỏa.
    Chúa muốn dạy thế, nhưng dân có hiểu đúng vậy đâu. Có người dị nghị về Ngài. Có người tưởng Ngài là vị tiên tri có quyền làm mưa xuống... Chỉ có một số ít, tin Ngài và tuyên bố :Ngài thực là Ðấng KiTô. Nhưng họ liền bị các người khác cãi lại : Không phải thế, Ðấng KiTô có xuất hiện tự xứ Galiêa đâu. Nào Thánh Kinh chẳng dạy rằng : Ðấng KiTô phải xuất hiện bởi dòng vua Ðavít và tự Bê Lem thành của Ðavít ư ? Thế mà ông này, quê ở Nazareth người xứ Galilêa !...
    Thế là dân chúng bất hợp nhau trong dư luận. Nhưng về phía bọn Biệt Phái, họ tức giận với Chúa lắm và muốn bắt Ngài ngay, song chẳng ai dám khởi sự gì cả. Nhờ nhược điểm đó, Chúa lại tìm cách bắt bẻ họ, Ngài hỏi :
    --Các người có ý kiến thế nào về Ðấng KiTô ? Các bậc thông thái của các người dạy gì về nguồn nguyên thủy của Ðấng ấy ?
    Họ trả lời :
    --Những bậc ấy dạy rằng, Ngài là con vua Ðavít.
    Chúa lại bắt bẻ họ :
    --Thế sao vua Ðavít được Chúa Thánh Thần linh ứng để chép Thánh vịnh, đã gọi Ngài là “Chúa” một lối gọi chẳng có tổ phụ nào dùng để gọi ai trong các con cháu ? Phải, chính trong Thánh vịnh vua Ðavít đã để lại lời rằng “Chúa đã phán với Chúa tôi : Con hãy ngự bên hữu Cha cho tới khi Cha đặt kẻ thù địch Con ở dưới chân Con” Vậy Ðavít đã gọi Ngài là Chúa, lẽ nào Ngài lại là con vua ấy ? Các người có thể giải thích cho Ta điều đó không ?
    Nhưng họ chịu. Chẳng ai giải thích được cả và họ đành lui về... Về nhà họ lại mở cuộc thảo luận gắt gao về Chúa. Họ cho là Ngài đã đáng tử án và sai một số cảnh vệ đến bắt Ngài. Nhưng bọn này sợ, không dám bắt và trở về, bộ điệu bối rối. Mấy người Biệt Phái hỏi chúng : “ Sao các anh không bắt hắn về đây ? Ðám cảnh vệ thưa :
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  10. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Nhưng chưa hề bao giờ chúng tôi thấy người nào ăn nói được như ông ấy. Bọn Biệt Phái liền mắng :
    --Thế cả các anh cũng bị mê hoặc rồi ư ? Các anh hãy coi, có vị thủ lãnh nào hay có người Biệt Phái nào tin phục hắn đâu ? Chỉ có bọn dân ngu là tin hắn. Bọn dân ngu không hiểu luật và bất hạnh !...
    Nghe nói thế, ông Nicôđêmô, người trước đây đã tìm gặp Chúa...và cũng là một nhân viên cao cấp trong bọn họ, tức khí cãi lại :
    --À các ông tự phụ là người biết luật ! Thế luật của chúng ta có cho phép luận phạt ai mà không cần nghe người đó chữa mình và không cần điều tra việc người đó đã làm không ?
    Lời phản đối của ông Nicôđêmô quả là một nhát búa bổ xuống trên đầu họ. Họ bắt đầu ngẫm nghĩ. Nhưng tâm hồn họ, thiên chí đã tiêu ma, dục tình đang nổi mạnh, nên họ không biết hối nữa. Trái lại họ chỉ biết giận thêm. Họ còn nghi cho ông Nicôđêmô là một người phản đảng và cùng gắt rầm lên :
    --Hay ông cũng là một người Galilêa nữa ? Ông hãy tra cứu Thánh Kinh lại và sẽ rõ chẳng có tiên tri nào xuất hiện bởi xứ Galilêa.
    Họ vừa gắt vừa lườm ông...Họ còn buông mấy câu bất nhã nữa rồi mới chịu giải tán.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  11. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Thiếu Phụ Gian Dâm....
    Sáng sớm hôm sau, Chúa lên đền thờ. Dân chúng đến rất đông và Ngài lại khởi sự giảng dạy. Giữa lúc đó, các Luật sĩ và Biệt Phái điệu đến cho Ngài một thiếu phụ bị bắt trong lúc phạm tội ngoại tình. Họ đưa thiếu phụ ra giữa công chúng và thưa Ngài rằng :
    --Trình Thầy, người này bị bắt quả tang đang lúc phạm tội gian dâm. Theo luật ông Môi Sen dạy chúng tôi phải ném đá nó chết. Nhưng phần thầy, Thầy dạy thế nào ?
    Bọn Luật sĩ và Biệt Phái nói thế là để thử Ngài và để có sẵn chứng cớ diệt Ngài. Họ nghĩ nếu Ngài theo luật xử tội nhân phải ném đá. Ngài sẽ tự tố giác chính mình là người ác nghiệt sẽ mất hết ảnh hưởng đối với tội nhân, và sẽ tự lên án cho mình, vì Ngài năng lui tới những người có tội công khai, ví dụ như những người thu thuế. Trái lại, nếu Ngài bào chữa tội nhân, Ngài sẽ đặt mình trong trường hợp phản lại luật. Vì thế họ nghĩ, chạy đằng nào Ngài cũng mắc bẫy, và họ sẽ được cuộc, nắm chắc phần thắng trong tay. Ðang lúc họ hý hửng với ác ý đó, người thiếu phụ đứng coi rất đáng thương. Thiếu phụ đưa hai cánh tay lên che mặt, đầu tóc rối bù, thân hình tiều tụy, sắc mặt xanh nhợt và run sợ như người sắp bị án chém.
    Nhưng trước những lời tố cáo của bọn Luật sĩ và Biệt Phái. Chúa lặng thinh không nói gì, Ngài cũng không nhìn thẳng vào mặt tội nhân, Ngài chỉ cúi mình xuống và lấy đầu ngón tay viết trên mặt đất. Cử chỉ của Ngài như ngầm bảo họ rằng : Ta không phải là viên thẩm phán trong tòa án của các người, nên Ta không có bổn phận phải tuyên án.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  12. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Ngài cứ tiếp tục viết tựa hồ như không để ý đến việc ở trước mặt. Bọn đối phương cứ hỏi mãi, Ngài mới ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn mỗi người trong bọn họ, một cái nhìn thấu tận lương tâm của từng người và Ngài điềm tỉnh phán :
    --Ai trong các người thực vô tội, người ấy hãy ném đá vào nó trước đi.

    Thế rồi Ngài lại cúi xuống và lại viết...Ai nấy đều im lặng, một sự im lặng nặng nề ! Mỗi người trong bọn đối phương, cảm thấy như mình bị tố giác. Kẻ trước người sau, họ lén ra về, bắt đầu từ người cao niên hơn hết. Rốt cục chỉ còn một mình Chúa với thiếu phụ vẫn đứng đó.
    Bấy giờ Chúa ngẩng lên, nhìn chung quang và hỏi thiếu phụ :
    --Những người tố giác con đi đâu cả ? Không có ai luận phạt con ư ?
    Thiếu phụ run sợ đáp :
    --Lạy Thầy, chẳng có ai.
    Chúa dạy :
    --Ta không luận phạt con, con hãy về, nhưng từ nay đừng phạm tội nữa.

    Không Ðược Ly Dị...
    Người ta mỗi lần nhận thấy bọn Biệt Phái tranh luận với Chúa, là mỗi lần họ thất bại. Tuy nhiên thua keo này, họ lại bày keo khác.... Một hôm Chúa bỏ xứ Galilêa và sang giảng ở xứ Pêrêa bên kia sông Jordan. Ðược tin dân chúng tấp nập kéo tới để nghe Ngài giảng và xin Ngài chữa các bệnh tật. Ðang khi Ngài giảng, một số Biệt Phái đã đến đây để thử thách Ngài....đưa ra một thắc mắc rất khó về vấn đề hôn nhân để Ngài giải thích. Họ hỏi Ngài cách trắng trợn :
    --Người ta có được rẫy (bỏ) vợ bất luận vì lẽ gì chăng ?
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  13. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Với câu hỏi đó họ hy vọng sẽ làm Chúa lúng túng. Họ nghĩ nếu Ngài đáp thẳng là tuyệt đối không thể được, Ngài sẽ nghịch với ông Môi Sen, vì nhà lập hiến này đã cho phép người ta ly dị vợ trong trường hợp người vợ phạm điều ô nhục. Ngược lại, nếu Ngài cho phép ly dị bất cứ mọi lẽ gì, Ngài sẽ bị liệt vào số môn đệ của phái Hillel, một phái rất lãng mạn, bất luận một cớ gì họ cũng cho là “điều ô nhục” để ruồng bỏ vợ. Lúc ấy Ngài sẽ bị coi là người bất chính bất công. Sau cùng nếu Ngài cắt nghĩa “điều ô nhục” trong luật Môi Sen là “tội ngoại tình” như phái Shammai, Ngài sẽ bị phái Hillel công kích và sẽ bị tiếng thiên vị ; là đảng phái. Nói tóm lại Ngài chạy lối nào cũng sẽ mắc bẫy. Nhưng bọn Biệt Phái đã phải cụt hứng một cách chua cay trước câu đáp rất tự nhiên của Chúa, một câu đáp chứng tỏ Ngài không thiên vị, không bất chính bất công và không phản ý luật ông Môi Sen đã để lại. Chúa trả lời với họ :
    --Các người không đọc lời Thánh Kinh rằng : Lúc ban đầu Ðấng Tạo Hóa đã dựng lên người ta, một nam và một nữ ư ? Và Ngài phán rằng : Vì thế mà người nam đã bỏ cha mẹ để quyến luyến vợ mình để cả hai cùng trở nên một thân xác. Thế nghĩa là họ sẽ không còn là hai, mà chỉ là một. Vậy sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, người ta không có quyền phân rẽ.
    Nhưng bọn Biệt Phái vẫn tự đắc hất hàm phản kháng lại :
    --Thế sao ông Môi Sen, vị lập hiến đại danh của Thiên Chúa, đã cho phép viết tờ ly thư và trong mấy trường hợp đã cho phép được bỏ vợ ?
    Chúa cải chính :
    --Ông Môi Sen đã cho phép thế là vì các người đã cứng lòng, chứ lúc ban đầu không có như vậy.
    Hai chữ “cứng lòng” trên đây, Chúa nói dằn từng tiếng dường như để nhắc lại cho đối phương cái vết nhơ lịch sử của người Do Thái. Xưa kia dân Do Thái mới thoát khỏi ách nô lệ bên Ai Cập, phong tục còn thô sơ thấp kém, tính tình còn hung tàn man rợ, chỉ biết quan niệm phụ nữ như một dụng cụ khoái lạc. Nên ông Môi Sen đã phải buộc lòng cho phép ly dị. Song đó chỉ là một phép rộng làm thinh trong một thời gian thôi. Nhưng nay thời hạn đó đã hết, và Chúa giáng trần để tẩy sạch vết nhơ kia, cũng như để đưa loài người vào đường sáng sủa của Tạo Hóa và sửa lại lề luật. Bởi thế Ngài nói tiếp :
    --Quả thực, lúc ban đầu không có như thế, vậy Ta bảo thật các người : Ai ruồng bỏ vợ và đi lấy người khác, người ấy đã phạm tội ngoại tình. Ai lấy người thiếu phụ đã bị ruồng bỏ, cũng phạm tội ngoại tình. Cũng thế nữa, người đàn bà bỏ chồng và đi lấy người khác, cũng phạm tội ngoại tình. Người ta chỉ được tạm xa nhau trong trường hợp ngoại tình thôi. ( Nghĩa là trong trường hợp, vợ hay chồng mắc ngoại tình, bên vô tội được phép gạt bên có tội ra ngoài, không buộc phải giữ luật đồng tịch đồng sàng, nhưng không được ly dị và lấy người khác )
    Nghe Chúa nói về luật hôn nhân bất giải và nghiêm ngặt như vậy, các tông đồ trình thưa với Ngài :
    --Nếu phận người đàn ông đối với vợ mình là như thế, thà đừng kết bạn còn hơn !...
    Chúa đáp lại :
    --Tuy nhiên, không phải mọi người hiểu lời ấy cả đâu, nhưng chỉ có những kẻ được đặc ân thôi, vì có người bị thiến hoạn từ trong lòng mẹ, nghĩa là sinh ra đã thế, có người bị thiến hoạn bởi người ta làm, nhưng lại cũng có người hoạn mình vì lý do của Nước Chúa...Ðó ai có thể hiểu, hãy hiểu ra...
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  14. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Người Chết Sống Lại. ÐỜI SỐNG Ở BÊN KIA....
    Hết bọn Biệt Phái lại đến bọn Nhiệm Niệm tìm cách thử Chúa để bắt Ngài phải lúng túng và mất thể diện. Ngày kia trong một buổi họp mặt, bọn này đã tìm ra một chủ đề mà họ cho là rất khó giải. Nhóm Biệt Phái và dân chúng tin có linh hồn bất tử và xác sống lại. Nhưng bọn này không tin thế, họ không nhận là linh hồn có thể sống ở ngoài xác được, và họ cho rằng chết là hết, bên kia cái chết chỉ là hư vô. Vì vậy họ rủ nhau đến một cách trịnh trọng và trình với Chúa rằng :
    --Thưa Thầy ! Luật ông Môi Sen có dạy : Nếu ai có người anh chết để lại vợ góa không con, thì người ấy phải cưới vợ góa của anh để gây nòi giống cho anh mình. Ðó là luật Thế Huynh ( Luật Levirat, em thế anh hay thế em để gây nòi giống ) Một luật dạy đàn bà góa không con phải tái giá với anh em hay người họ nội gần nhất của chồng để gầy dựng kẻ nối giòng cho người chết. Vậy chúng tôi có một trường hợp sau đây xin Thầy giải :

    “Trong chúng tôi có một gia đình bảy anh em, người con cả lấy vợ rồi chết không con, người thứ hai cưới vợ góa của anh rồi chết cũng không con. Người thứ ba và cho đến người thứ bảy cũng thế. Bảy người đều chết mà không có con để lại. Sau cùng chính người quả phụ cũng chết. Vậy ngày sống lại, người đàn bà kia sẽ là vợ của ai trong bảy người anh em đó, vì tất cả bảy người đều cưới chị ta làm vợ ?
    Với câu hỏi trên đây, bọn Nhiệm Niệm đã hy vọng sẽ đưa Chúa vào con đường bế tắc. Ngài sẽ đáp lại : Người đàn bà đó là vợ chung cả bảy người ư ? Nhưng thế thì thật là oái oăm kỳ dị ! Trái lại Ngài sẽ dạy : Người đàn bà đó là vợ của một người ư ? Nhưng như vậy thì sáu người kia phải xử thế nào ? Nên họ nghĩ, để giải quyết việc rắc rối đó, hẳn Ngài sẽ đi tới chỗ chối người chết sống lại. Nhưng họ lại phải bẽ bàng khi nghe Chúa đáp lại một cách rất dễ dàng và tự nhiên. Ngài nói :
    --Trước hết các người không có một ý niệm nào về uy quyền của Thiên Chúa. Các người nên biết : Lúc còn ở thế trần này, người ta cưới vợ lấy chồng. Nhưng trong ngày kẻ chết sống lại, mọi sự sẽ đổi thay, đời sống của những người xứng đáng vào Thiên Quốc thì sẽ khác hẳn. Người ta sẽ không còn cưới vợ lấy chồng, sẽ không còn sinh con cái. Nhưng những người được chọn sẽ cùng hạnh phúc, sẽ bất tử và nên giống như thiên thần,
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  15. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    làm con yêu dấu của Chúa Trời và con cái của sự sống vĩnh viễn.
    --Về Thánh Kinh các người cũng không hiểu nữa. Nào ông Môi Sen chẳng nói rõ kẻ chết sẽ sống lại ư ? Các người hãy nhớ lại đoạn Kinh Thánh “Bụi gai hồng” Trong đoạn đó. Thiên Chúa phán với Môi Sen những lời sau đây : “ Ta là Chúa tể Abraham, Isaac và
    Jacob” Vậy Ngài có xưng mình là Chúa tể những xác chết không ? Hẳn không. Vậy quả thực Ngài là Chúa tể của người sống và mọi người được sống là do Ngài. Nhưng để Ngài có thể xưng mình như thế, xưng mình là Chúa tể kẻ sống, cần ba tổ phụ của dân Do Thái là Abraham, Isaac và Jacob vẫn còn sống ở thế giới bên kia.
    Nghe Chúa đáp lại tự nhiên và rõ ràng như thế, dân chúng hết thảy đều hoan nghênh. Mấy người Biệt Phái đứng nghe thấy Ngài phỉ bác bọn Nhiệm Niệm một cách tài tình và vững chắc, khen Ngài rằng :
    --Thưa Thầy, Thầy nói đúng lắm.
    Còn bọn đối phương của Ngài xấu hổ, bưng mặt rút lui.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  16. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Mở Mắt Cho Người Mù
    Một buổi sáng ngày thứ bảy, Chúa Giêsu đi vòng qua mấy phố để lên Ðền thờ, cầu nguyện. Lúc tới một nơi phụ cận của Ðền thờ, Ngài và đoàn môn đệ thấy trong số những người hành khất ( ăn xin, ăn mày ) có một người rất đáng thương. Ðó là một thanh niên mù từ thuở nhỏ, từ lúc mới sinh. Thảm cảnh rõ rệt của người thanh niên bất hạnh này làm các tông đồ xúc động. Các ông nghĩ đến tin tưởng phổ cập trong dân là đau khổ có nguyên nhân luân lý, đau khổ thường là một hình phạt bởi tội. Nên các ông lại trước người thanh niên đó và trình với Chúa :
    --Thưa Thầy, tại sao y mù từ lúc mới sinh ra ? Tại tội y hay tội cha mẹ của y ?
    Nhưng Chúa biết rõ đau khổ không phải luôn luôn là hình phạt của tội nhưng còn bắt nguồn bởi ý nhiệm mầu của Thiên Chúa. Ngài đáp lại :

    --Chẳng phải tại y, cũng chẳng phải tại cha mẹ y đã phạm tội. Ðiều bất hạnh đó xảy đến có thể là một dịp để tỏ ra công việc của Chúa Trời. Người ta phải làm việc lúc còn ban ngày, kẻo đêm đến không còn làm gì được nữa phải không ? Phần Ta cũng thế, bao lâu ánh sáng hãy còn, Ta hãy còn làm việc Ðấng đã sai Ta. Ta là ánh sáng thế gian. Bao lâu thế gian còn, Ta còn soi sáng thế gian.
    Nói xong, Ngài nhổ xuống đất nhào một chút nước bọt với bùn và bôi lên mắt người thanh niên. Thế rồi Ngài dạy :
    --Con hãy đi rửa mắt ở suối Silôê.
    Người thanh niên theo lời Ngài dạy, lần mò tới rửa mắt ở suối đó và được xem thấy tức thì. Anh ta vui vẻ quá, vừa đi về vừa nhảy. Những người quen biết anh ta rất ngạc nhiên. Họ hỏi nhau : Thế nào ? Ðây không phải là thằng mù vẫn ngồi ăn mày ở đó ư ? Và họ bất đồng ý kiến. Có người bảo : đó chính là anh ta, người khác lại bảo : Không, đó là đứa khác giống nó. Còn anh ta, anh ta thú nhận :
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  17. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Chính tôi đây. Một người bỡ ngỡ hỏi lại :
    --Thế làm thế nào mà mắt anh mở ra được ?
    Anh ta đáp giọng chắc nịch :
    --Ông mà người ta gọi là Giêsu, đã nhào bùn bôi vào mắt tôi và bảo tôi rằng : Hãy đi rửa mắt ở suối Silôê. Tôi vâng lời đến rửa mắt ở đó và tôi đã được thấy.
    Mọi người cùng hỏi :
    --Bây giờ ông ấy ở đâu ?
    Anh ta thưa :
    --Tôi không biết.
    Phép lạ Chúa làm trên đây thật là đặc biệt vĩ đại, người ta đồn đi rất mau. Nên chẳng mấy chốc bọn Biệt Phái đã biết. Họ cho gọi người đến hỏi, người mù kể lại chuyện Chúa đã nhào bùn và bôi lên mắt, Chúa đã dạy anh ta đi rửa mắt ở Silôê, anh ta vâng lời đi rửa và quả đã được..v..v..
    Nghe các điều anh ta thuật lại, bọn Biệt Phái biết rõ là Chúa đã nhào bùn và chữa lành mắt chính ngày thứ bảy. Họ tức giận hết sức và hoang mang không biết phải xử trí ra sao....Rồi họ bất đồng quan điểm. Người này nói : Ông ấy không phải bởi Chúa Trời, vì ông ấy không giữ ngày lễ nghỉ ; người khác cãi lại :Nhưng một người bất lương, một người phản nghịch với Chúa Trời, đâu có làm được những phép lạ thể ấy ?..Cãi nhau chán, họ lại muốn đổ lỗi cho người mù đã được khỏi. Họ quay hỏi anh ta rằng :
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  18. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Phần ngươi, ngươi nghĩ thế nào về người đã mở mắt cho ngươi ? Anh ta mạnh mẽ thưa :
    --Chắc chắn đó là một vị tiên tri.
    Tuy nhiên bọn Biệt Phái không muốn tin rằng anh ta đã bị mù từ lúc mới sinh ra, và bây giờ nhờ phép lạ mới được khỏi, nên họ gọi cha mẹ anh ta và tra hỏi :
    --Có phải đây là con ông bà mà ông bà bảo nó mù từ lúc mới sinh không ? Ông bà có biết tại sao bây giờ nó được xem thấy không ?
    Hai ông bà này biết rõ là Chúa Giêsu đã cứu con mình, nhưng lại sợ Biệt Phái, vì bọn này đã định, hễ ai nhận Ngài là KiTô, người ấy sẽ bị loại khỏi giảng đường và tước quyền công dân. Nên hai ông bà tìm cách nói quanh, ấp úng thưa rằng :
    --Chúng tôi biết thực nó là con của chúng tôi, và nó đã mù từ lúc mới đẻ. Nhưng làm thế nào bây giờ nó lại xem được, điều đó chúng tôi không hiểu. Ai đã mở mắt cho nó chúng tôi cũng không biết nữa. Vậy các ông hãy hỏi chính nó. Nó đã lớn rồi. Nó có thể nói về mình được.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  19. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Nghe hai ông bà thưa thế, bọn Biệt Phái đỏ mặt dậm chân...nổi giận bừng bừng. Không biết làm cách nào để dìm việc lạ Ngài mới làm ở Jêrusalem nữa. Họ bàn bạc với nhau và gọi người mù vào...Họ giả bộ tươi cười nhân đức và chậm rãi nói : --Nào ! Hãy vì danh Chúa nói sự thật đi. Cuộc điều tra của chúng ta đã có kết quả. Bây giờ chúng ta biết rằng Giêsu chỉ là thầy lang băm, chỉ là người bất lương bất chính.
    Người mù đối lại :
    --Là lang băm hay bất lương bất chính, tôi không biết. Tôi chỉ biết trước kia tôi mù và bây giờ tôi được khỏi.
    --Thế người ấy đã làm gì để chữa anh ? Người ấy đã mở mắt cho anh thế nào ?
    --Ðiều đó tôi đã nói với các ông rồi, nhưng các ông không muốn nghe. Bây giờ các ông còn muốn tôi nói lại làm gì ? Hay là các ông muốn làm môn đệ Ngài chăng ?
    Câu nói của người mù vừa đanh thép vừa pha giọng chế nhạo, làm bọn Biệt Phái cả giận. Họ lớn tiếng thóa mạ lại :
    --Ðồ khốn nạn !...Mi muốn làm môn đệ nó, mặc mi. Chúng ta đây là môn đệ của Môi Sen vị đại thánh. Chúng ta biết chắc Chúa đã phán với môi sen. Còn như người kia, chúng ta chẳng biết tung tích ở chỗ nào.
    Người mù cho là bọn họ đã nhục mạ vị của ân nhân mình, liền tức khí cãi lại :
    --A ! Lạ thật ! Chính lý ra các ông phải biết người đã mở mắt cho tôi là ai, thế mà các ông lại nói các ông không biết Ngài ở đâu mà đến ! Lạ quá thật ! Hết mọi người đều biết Ðức Chúa Trời không nghe lời của những kẻ tội lỗi, những kẻ bất lương ; trái lại, Ngài chỉ nghe lời của những kẻ thánh thiện, những người biết tôn trọng và vâng theo thánh ý Ngài. Vậy xưa nay nào có ai đã nghe thấy một người mở mắt cho người mù từ lúc mới sinh không ? Rõ quả thực nếu người đó không phải bởi Ðức Chúa Trời, thì đâu có thể làm được việc lạ lùng như thế ?
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  20. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Nghe xong, bọn Biệt Phái càng tức dữ. Họ mắng và nguyền rủa người mù : --Mi dám dạy chúng ta ư ? Mi hoàn toàn sinh ra trong tội lỗi !
    Rồi họ cầm tay đẩy người mù ra khỏi cửa.
    Chúa đã được tin người mù bị đuổi. Ngài rất vui lòng về thái độ can đảm của anh ta, nên lúc bắt gặp, Ngài hỏi anh ta rằng :
    --Ngươi có tin Ðức Chúa Trời không ?
    Anh ta thưa :
    --Nhưng xin Thầy dạy ai là Con Ðức Chúa Trời để tôi tin.
    Chúa phán bảo :
    --Ngươi đã xem thấy Ngài ở trước mặt ngươi, Ngài là người đang nói với ngươi.
    Anh ta thưa :
    --Lạy Thầy, tôi tin.
    Và anh ta phục xuống lạy Ngài.
    Nhưng Chúa lại phán như để tỏ nỗi buồn xa xăm :
    --Ta đã đến thế gian này để xét đoán : Vì Ta nhiều người mù sẽ được xem thấy ; nhưng những kẻ xem thấy lại trở nên mù !
    Có mấy người trong bọn Biệt Phái đã đến đó để dò la Ngài, nghe thấy Ngài phán thế, hiểu Ngài có ý ám chỉ về họ, liền hỏi Ngài rằng :
    --Vậy chúng tôi đây cũng mù cả ư ?
    Chúa đáp lại :
    --Giả thử các người mù thật, các người không có lỗi. Nhưng vì các người tự phụ rằng các người xem thấy, nên tội các người còn đó.
    Bọn Biệt Phái nổi giận mắng Ngài :
    --Ông nói nhảm !...Những lời của ông là lời của người bị quỷ ám !....
    Nhưng dân chúng đứng đó và chính người mù cãi lại :
    --Những lời này không phải là lời một người bị quỷ ám. Người bị quỷ ám có thể mở mắt cho người mù ư ?....
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *

Chia sẻ trang này