1. Chào mừng Khách đến với svphatdiem.com phiên bản mới
    Hỗ trợ trực tuyến
                   
    Hotline: 0979.903.200

Cuộc đời chúa Giesu

Thảo luận trong 'Giáo lý - Sứ điệp - Tín lý' bắt đầu bởi khiradi, 10/12/10.

  1. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Ta Là Ánh Sáng Thế Gian... Chiều hôm ấy là cuối tuần Lễ Trại, dân chúng tập hợp nhau quanh những ngọn đèn sáng trong Ðền thờ. Họ tổ chức những cuộc rước đèn, múa nhảy và vui ca.
    Nhưng riêng tụi Biệt Phái, sau mấy cuộc đấu khẩu thất bại, đã đâm ra nghĩ ngợi ưu tư, họ giận hết sức, vì dân chúng theo Ngài mỗi lúc mỗi đông và đang lao nhao tìm Ngài trong cả Thánh đường. Bây giờ cơn giận của họ càng sôi lên hơn, vì kìa Ngài đang ở giữa đám đông người và hình ảnh Ngài đã trở nên đích ngưỡng mộ của từng nghìn cặp mắt. Họ hậm hực và chỉ muốn diệt Ngài ngay, nhưng còn sợ....
    Phần Chúa, Chúa cũng biết tụi Biệt Phái đang tìm cách hại Ngài, nhưng Ngài vẫn thản nhiên, nhìn vào dân chúng, Ngài thấy họ đang vui vẻ trong khu Thánh đường đầy ánh sáng, nhưng linh hồn họ u minh tăm tối. Họ chưa biết rõ Chúa Cứu Thế là Aùnh Sáng siêu nhiên đã xuất hiện ở cõi trần. Ngài động lòng thương họ và thấy cần phải mạc khải cho họ chính Ánh Sáng đưa tới hạnh phúc đích thực, nên Ngài bước lên nơi cao và tuyên bố:

    --Ta là Ánh Sáng thế gian. Ai theo Ta, người ấy không đi trong tăm tối, nhưng sẽ được sáng và được hướng dẫn đường đời.
    Nghe lời đó, bọn Biệt Phái hiểu ngay Ngài muốn xưng mình là Chúa Cứu Thế, vì theo lời tiên tri dạy ( Lời tiên tri Isaia) Chúa Cứu Thế là Ánh Sáng thế gian. Họ cho là Ngài quá bạo lời và phản đối lại:
    --Ông đã lỗi lời . Ông tự làm chứng cho mình, chứng đó đáng ai tin?
    Chúa đáp lại:
    --Quả thực, nếu chỉ có Ta làm chứng cho Ta, các người có chỗ mà phản đối. Nhưng có một vị khác đã làm chứng về Ta, và chứng đó rất thật. Các người hãy nhớ lại, các người đã phái những ủy viên đến với ông Gioan Tẩy Giả, vì các người coi Gioan Tẩy Giả như một hải đăng chiếu sáng để hướng dẫn các người. Thế chính Gioan đã làm chứng về Ta.
    Kế đến, Ta còn có chứng mạnh hơn chứng của Gioan nữa. Ðó là những phép lạ Cha Ta đã cho Ta làm. Quả thực, Cha Ta đã làm chứng về Ta qua những phép lạ đó. Sau nữa, giả thử chỉ có Ta tự làm chứng cho Ta, chứng của Ta vẫn thật và vẫn đáng tin, vì Ta biết mình bởi đâu mà đến và sẽ đi đâu.
    Lời Ngài muốn nói: Chứng của Ngài rất đáng tin vì những lẽ: Thứ nhất vì không phải có một mình Ngài làm chứng cho Ngài, nhưng có cả Gioan Tẩy Giả làm chứng nữa. Thứ hai nói theo pháp lý, cần phải có hơn một người làm chứng mới có giá trị, nhưng về phương diện tiên tri lại khác. Tiên tri là sứ giả của Chúa Trời, có quyền vượt trên khả năng của loài người, nên chẳng ai trong loài người có đủ thẩm quyền làm chứng cho tiên tri. Vì thế các tiên tri đã phải làm phép lạ để làm chứng chức vụ của mình, chức vụ làm sứ thần Thiên Chúa. Vậy Ðức Giêsu đã làm biết bao nhiêu phép lạ để minh chứng cho Ngài rồi. Như thế chứng của Ngài chẳng đáng tin sao? Hơn nữa chính Cha Ngài là Nguyên thủy và Cứu cánh của Ngài, do vậy Ngài biết mình bởi đâu mà đến và sẽ đi đâu. Vậy bằng ấy chứng vĩ đại không đủ chứng thực sứ mạng của Ngài ư?
    Chúa còn phán tiếp:
    --Ta biết Ta bởi đâu mà đến và sẽ đi đâu. Nhưng các người chẳng biết được thế. Các người chỉ biết xét đoán theo xác thịt, theo hình thức của pháp lý. Còn phần Ta, Ta không thế. Nhưng nếu Ta phải xét đoán, sự xét đoán của Ta rất công bình, vì không phải một mình Ta xét đoán, nhưng Ðấng đã sai Ta cùng xét đoán với Ta. Ấy vậy trong luật các người có chép rằng: Hai người làm chứng là chứng thật. Thế trong trường hợp của Ta, chính Ta làm chứng cho Ta và Cha Ta cũng làm chứng cho Ta nữa. Vậy chứng đó chẳng đáng tin sao?
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  2. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Nghe Ngài nói tiếng “Cha Ta” mãi, mấy người Biệt Phái hỏi rằng: --Cha ông ở đâu?
    Chúa đáp:
    --Nhưng các người có nhận biết Ngài đâu, cũng như các người chẳng nhận biết Ta nữa
    Vì các người có nhận biết Ta, hẳn các người cũng nhận biết Cha Ta....
    Quả thật cả buổi tối hôm nay, một buổi tối sáng rực bởi muôn ngọn đèn chói lói. Chúa đã thuyết giảng một chân lý rất cao xa. Ngài thuyết giảng một cách rất rõ rệt và hiên ngang trong chính nơi gần Kho Bạc của Thánh đường. Ngài thuyết giảng trước mặt toàn dân, và trước mặt của bọn đối phương ghê gớm. Tuy nhiên giờ của Ngài chư đến, nên chẳng ai dám bắt Ngài. Trái lại nhiều người trong dân còn tin Ngài là khác nửa.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  3. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Ðiều Kiện Làm Môn Ðệ....
    Sau tuần Lễ Trại, Chúa Giêsu bỏ thành Jêrusalem và đi giảng ở xứ Giuđêa. Bấy giờ danh tiếng Chúa đã lừng lẫy khắp nơi, nên có nhiều người đến xin làm môn đệ.
    Một hôm Chúa đang đi đường với một đoàn tín hữu rất đông, chợt có một Luật sĩ đến trình Ngài rằng:
    --Lạy Thầy, Thầy đi đâu, tôi cũng xin theo Thầy.
    Tuy thuộc phe Biệt Phái, nhưng nhà Luật sĩ này là một người thông thái, tính tình cao thượng, thẳng thắn đơn sơ và nhiệt thành. Ông tin chắc Chúa là vị Cứu Thế của muôn dân, nên ông đã tự nguyện xin làm môn đệ của Ngài mà không đòi điều kiện. Cử chỉ của ông làm Chúa rất vui lòng và làm cho đám dân theo Ngài rất cảm kích. Nên Chúa nhận lời ông. Nhưng ông đã quen sống trong cảnh dễ dàng sung túc, nhà cửa lịch sự, nên Chúa khuyên dụ ông phải nên tập đời sống khổ hạnh, dẫu không có nơi ăn chỗ ở tử tế và phải trôi dạt nay đây mai đó cũng phải vui vẻ hy sinh. Ngài phán:
    --Nhưng Ta nói trước cho con hay: Con cáo có hang, con chim có tổ, nhưng Con Người không có chỗ để tựa đầu.
    Ði ít bước nữa, Chúa lại gặp một thanh niên cũng muốn theo Ngài. Chúa nhìn yêu và phán:
    --Hãy theo Ta.
    Nhưng người thanh niên đó ngập ngừng rồi thưa lại:
    --Lạy Thầy, xin cho phép tôi về chôn cất cha tôi trước đã.
    Thanh niên đó thưa như vậy, nhưng có lẽ sự thực cha anh chưa chết, vì anh còn muốn ở lại gia đình để coi sóc cha cho hết tuổi già, để lo xong việc tống táng đã rồi sẽ theo sau. Ý muốn của anh thật là hiếu nghĩa và rất chính đáng. Tuy nhiên cũng có những trường hợp có thể giao việc đó cho người khác được và phải theo ơn Thiên triệu ngay kẻo gia đình sẽ làm trở ngại, nhất là lúc việc truyền đạo đang khẩn cấp. Nên Chúa dạy:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  4. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Không! Hãy để cho người chết chôn cất những người chết của họ. Còn phần con, hãy theo Ta ngay. Hãy đi giảng Tin Mừng của Nước Chúa. Cũng lúc ấy, một người khác nữa đến thưa với Chúa rằng:

    --Lạy Thầy, tôi muốn đi theo Thầy. Nhưng xin Thầy cho phép tôi về từ biệt gia quyến của tôi trước đã.
    Người thứ ba này coi bộ thật thà nhưng do dự. Chúa biết rõ nếu để anh ta về, hẳn tình thương nồng nhiệt của gia đình sẽ làm anh ta hết nghị lực và ý chí. Nên Ngài dạy anh ta phải theo ngay. Nhân thấy một người đang cày ruộng ở bên đường. Chúa mượn đó một tỷ dụ để phán dạy:
    --Người nào bắt tay cầm cày mà cứ còn trông lại đàng sau, người đó không thể làm việc của Nước Trời được.
    Những lời Chúa phán với ba người trên đây, đã tỏ rõ cái tinh thần cao cả các tông đồ của Ngài phải có. Tinh thần đó đòi nhiều hy sinh thật, nhưng ảnh hưởng của Chúa đã ăn sâu vào lòng người. Nên dầu biết sẽ phải chịu những hy sinh rất lớn, số người xin theo làm môn đệ Ngài càng thêm đông và dân chúng ngưỡng mộ Ngài, theo Ngài từng đoàn từng lũ. Thấy đó là cơ hội tốt để tuyên bố một điều kiện thiết cần cho những người muốn theo đạo lý của Ngài, trong trường hợp nghĩa vụ tôn giáo và gia đình va chạm nhau. Chúa quay nhìn mọi người và phán bảo:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  5. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Ai muốn theo Ta mà không quý Ta hơn cha mẹ, vợ con, anh chị em và cả tánh mạng nữa, người đó không thể làm môn đệ của Ta và chẳng xứng với Ta. Các người chớ nghĩ rằng theo Ta là sống bình tĩnh và ăn của ngọt. Không đâu. Ta đã xuống trần để chiến đấu. Ta đã mang đến một thanh gươm. Nên vì Ta, những phần tử trong gia đình sẽ phân ly nhau, ba người sẽ chia rẽ với hai người, hai người sẽ đối nghịch với ba người ; chia rẽ giữa cha với con trai, giữa mẹ với con gái, giữa mẹ chồng với con dâu. Phải, chính vì Ta người ta sẽ gặp thấy đối phương ngay trong gia đình mình. Vậy các người hãy nhận định rõ, hãy suy nghĩ nhiều, đừng ảo tưởng, đừng bồng bột. Các người muốn xây một cột tháp ư? Các người phải bắt đầu trù liệu các phí tổn và tính xem có đủ tài lực để hoàn thành không? Chẳng vậy lúc đặt chân móng rồi mà không thể hoàn thành, các người sẽ bị người ta chế diễu: Kìa có kẻ đã khởi sự xây mà không thể làm trọn việc!... Vậy các người hãy nghĩ kỹ.... Các người hãy tưởng tượng, có một ông vua nào phải tuyên chiến với một ông vua khác, mà không khởi sự ngồi bàn tính, xem mười ngàn quân của mình có thể đương đầu với một đối phương có hai mươi ngàn quân không? Hẳn là ông vua đó phải bàn tính rất kỹ. Vì nếu thấy mình yếu và đối phương hãy còn ở xa, hẳn ông sẽ sai sứ giả đi cầu hòa. Vậy các người hãy nghĩ kỹ. Ai trong các người muốn làm môn đệ của Ta, người ấy phải sẵn sàng từ bỏ những cái làm cho lòng mình còn vấn vương. Người ấy phải bền chí kiên gan, phải chấp nhận mọi hy sinh, nếu cần, phải đặt tôn giáo lên trên gia đình, Thiên Chúa lên trên tính mạng, có thế mới mới không bán đồ nhi phế và mới xứng làm môn đệ của Ta.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  6. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Bảy Mươi Hai Môn Ðệ....
    Tuy Chúa đòi các người muốn theo Ngài những điều kiện hy sinh rất khó, nhưng số người đó vẫn gia tăng. Kết quả ấy làm Chúa hả dạ và một ngày kia, biết rõ tâm hướng của họ, Chúa chọn lấy bảy mươi hai người làm môn đệ, để cùng với 12 Tông Ðồ đi giảng giáo ở khắp xứ Giuđêa.
    Chúa sai các ông ấy đi từng hai người một vào các thị trấn và các làng mạc mà Ngài sẽ thân hành đên. Chúa cũng ban cho các ông ấy nhiều huấn dụ cùng quyền làm phép lạ như trước kia Ngài đã ban cho các tông đồ khi con ở xứ Galilêa. Qua được mấy tuần, các ông trở về báo cáo những kết quả thu lượm được. Các ông sung sướng vì đã chữa được nhiều bệnh tật. Nhất là các ông ngạc nhiên vì chữa được cả những người bị quỷ ám. Các ông thưa với Chúa rằng:
    --Lạy Thầy, khi chúng con nhân danh Thầy truyền lệnh, cả những quỷ dữ cũng tuân phục chúng con.
    Chúa tán thưởng:
    --Phải! Thầy đã thấy Satan tự trời rơi xuống như tia chớp. Thầy đã ban cho các con được quyền bước trên rắn rết và bọ cạp... Các con đã mạnh thế hơn địch thù, và không có gì phải sợ nữa.
    Nhưng Chúa cũng không quên nhắc các ông bài học khiêm nhường: Chớ tự phụ vì quỷ thần đã lụy phục, nhưng phải đội ơn Ðức Chúa Cha, Ðấng đã ban những đặc quyền và sẽ trọng thưởng ở trên thiên quốc.
    Chúa phán tiếp:
    --Tuy nhiên, các con đừng kiêu hãnh vì quỷ thần đã lụy phục các con, nhưng các con hãy mừng vì tên các con đã được ghi trên Thiên quốc.
    Nói tới đây Chúa cũng mừng vì trong cuộc giáp chiến đầu tiên với đoàn môn đệ của Ngài, quỷ dữ đã bị bại và Nước Trời đã có kết quả đẹp đẽ ngay từ bước sơ khai, nên Ngài ca ngợi Ðức Chúa Cha đã cho cả những người quê kệch dốt nát biết đạo lý của Ngài và mạc khải thêm về Ngài nữa. Ngài tán tụng Ðức Chúa Cha:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  7. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Lạy Cha là Chúa tể của trời đất, Con ngợi khen Cha vì Cha đã giấu những điều đó với những kẻ tự coi mình là thông minh tài giỏi và đã tỏ ra cho những người bé nhỏ... Vâng , lạy Cha, và đó là ý muốn của Cha.
    Rồi Ngài nhìn đoàn môn đệ và dân chúng mới đến và mạc khải về Ngài:

    --Cha Ta đã trao cho Ta mọi sự, Ngài nhận biết Ta và chỉ có Ngài biết Ta một cách hoàn toàn, cũng như chỉ có Ta là Con Ngài biết Ngài một cách hoàn toàn, và những kẻ được Con Người mạc khải cho. A! Thật hạnh phúc cho các con, vì các con đã được nghe và xem, chính những việc các tiên tri và nhiều người đạo đức ước ao nghe và xem mà không được.
    Trong đám dân mới đến, một số đông thuộc giới cần lao. Họ là những người bị ách sinh kế đè nặng trên vai, và hằng ngày phải gò lưng xuống đất cũng chưa tìm đủ lương ăn. Thế mà bọn Biệt Phái còn muốn làm cho ách nặng của họ càng nặng thêm, muốn bịa đặt ra từng nghìn thứ thủ tục phiền phức khiến cho đời sống tôn giáo không thể thực hiện. Nên Ngài thương hại số phận của đám dân, Ngài ban lời an ủi và dạy họ phải theo Ngài để tìm ra con đường sống:
    --Hỡi các con, những người phải vất vả và vác gánh nặng, các con hết thảy hãy đến với Ta. Ta sẽ bổ sức lại cho...Hãy mang ách của Ta trên mình và hãy làm môn đệ của Ta vì Ta là người khiêm nhường và hiền hậu. Ách của Ta êm ái và gánh của Ta nhẹ nhàng. Ta sẽ làm cho linh hồn của các con an nghỉ.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  8. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Hai Giới Răn Là Một NGƯỜI THÂN CẬN CỦA TA....
    Một ngày kia dân chúng theo Chúa đi về phía đông thành Jêrusalem, một vùng núi cao, có thể trông thấy lưu vực sông Jordan và mấy thành phố nhỏ, nhất là thành Giêricô một thị trường rất thịnh vượng. Khoảng giữa đường từ Jêrusalem đến Giêricô có một nơi nguy hiểm, hành khách dễ gặp nạn. Nơi đó hay có những tên cường bạo đón đường cướp bóc. Vì thế để tránh họa, hành khách thường tổ chức đi từng đoàn mới vững chắc.

    Hôm ấy Chúa đã lên đường được một lúc lâu. Ngài yên lặng như đang bận tâm về một ý nghĩ, mặc dầu dân chúng nhao nhao bàn tán với nhau. Bỗng nhiên một Luật sĩ đến hỏi Ngài:
    --Lạy Thầy, tôi phải làm gì để được sống vĩnh viễn ở bên kia thế giới?
    Chúa hỏi lại:
    --Thế trong luật dạy làm sao? Ông đọc thấy điều gì?
    Ông ta thưa:
    --Con hãy kính mến Thiên Chúa của con, hết lòng, hết linh hồn và hết sức con.
    Chúa đáp lại:
    --Phải lắm Ðó là giới răn thứ Nhất, nhưng cũng còn giới răn thứ Hai nữa, giới răn rằng: Con hãy yêu người thân cận của con như chính mình con, và đó cũng là giới răn quan trọng.
    Luật sĩ xác nhận:
    Vâng! Thưa Thầy, đúng thế! Vừa phải kính mến Chúa hết lòng hết sức, hết trí khôn, vừa phải yêu người thân cận như mình vậy. Và điều đó còn trọng hơn cả những lễ vật và hy sinh.
    Chúa áp dụng:
    --Ông thưa phải lắm. Thế ông hãy làm như vậy và ông sẽ được sống vĩnh viễn. Ông đang ở trong con đường đưa lên Nước Trời.
    Nhưng muốn chữa thẹn, ông ta lại thưa với Chúa:
    --Lạy Thầy, nhưng ai là người thân cận của tôi?
    Chúa biết, theo thuyết chủng tộc của Do Thái, người thân cận chỉ là dòng dõi ông Abraham, còn ngoài ra toàn là người ngoại, người thù địch. Vì thế họ có bổn phận phải ghét những người ngoại ấy, Chúa muốn đánh đổ chủ nghĩa độc ác đó, nên nhân dịp tiện
    Ngài kể một dụ ngôn để giảng cho viên Luật sĩ biết, người thân cận không phải chỉ là con cháu Abraham, nhưng là hết thảy những ai cần ta giúp đỡ, không phân biệt chủng tộc hay địa vị, không phân biệt phong tục hay tôn giáo. Ngài kể dụ ngôn:
    --“Có một hành khách bỏ Jêrusalem xuống Giêricô, dọc đường ông bị sa vào tay bọn cướp. Bọn này bóc lột và đánh đập ông tàn nhẫn rồi bỏ đi, để ông nửa sống nửa chết ở giữa đường. Bấy giờ có một trưởng tế đi qua đường đó. Nhưng trông thấy người bị nạn, thầy thản nhiên đi qua. Tiếp đến một thầy phụ tế của Thánh đương cũng đi qua đó. Thầy này trông thấy người bất hạnh và cũng đi qua. Sau cùng có một người thuộc xứ Samaria, một người bị khai trừ khỏi chủng tộc Do Thái, cũng đi qua nơi xảy ra tai nạn. Người này vừa trông thấy người mắc nạn liền động lòng thương. Ông xuống lừa, lại gần an ủi và đổ dầu lẫn rượu vào các chỗ bị đánh đập, rồi băng bó cho thương nhân và vực nạn nhân lên lưng lừa, đưa vào hàng quán và săn sóc. Sáng hôm sau ông lấy trong bao ra hai đồng bạc trao cho chủ quán và dặn rằng: Xin ông săn sóc người này, phí tổn thêm bao nhiêu nữa, lúc trở về tôi sẽ hoàn lại cho ông. Dặn xong, ông từ biệt nạn nhân và chủ quán, rồi lại lên đường.”
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  9. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Kể dụ ngôn xong, Chúa nhìn viên Luật sĩ và hỏi: --Thế trong truyện người ngộ nạn này, ông nghĩ ai trong ba người hành khách biệt nhận ra người thân cận của mình hơn?
    Luật sĩ thưa:
    --Cố nhiên là người biết thương kẻ ngộ nạn.
    Thấy viên Luật sĩ đã nhận ra ý Ngài, nghĩa là người thân cận là hết thảy những ai cần sự giúp đỡ, không phân biệt quốc tịch và nòi giống, không phân biệt chủ nghĩa và màu da. Chúa vui mừng nhìn viên Luật sĩ và thân mật bảo ông:
    --Thế ông hãy về thi hành như vậy.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  10. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Cách Thức Cầu Nguyện...
    Từ ngày được theo hầu Chúa, các tông đồ thấy Ngài cầu nguyện luôn luôn. Nhiều lúc đang khi cầu nguyện nét mặt Ngài tỏa sáng tâm hồn Ngài dường như bay về một thế giới khác, một thế giới mầu nhiệm xa xôi. Thấy thế các ông muốn học cách Ngài cầu nguyện. Một ngày kia, vừa lúc cầu nguyện xong, các ông cùng đến bên Ngài và một ông mạnh bạo thưa Ngài rằng:
    --Thưa Thầy , xin Thầy dạy chúng con cầu nguyện như ông Gioan đã dạy các môn đệ của ông.
    Chúa tỏ vẻ ưng thuận lời xin đó lắm. Ngài vui mặt và phán bảo:
    --Khi cầu nguyện, các con đừng kể lể như thói người ngoại giáo. Họ nghĩ rằng cần phải nhiều lời mới được chấp nhận. Nhưng các con chớ bắt chước họ, vì Cha các con đã biết trước các con cần gì.
    Ý Chúa muốn dạy: Người ngoại giáo chỉ nghĩ đến hình thức bên ngoài thôi. Họ lầm tưởng phải nói nhiều mới được việc, nói nhiều dường như một nguyên nhân sinh công hiệu. Nhưng các con đừng lầm tưởng thế. Cầu nguyện tệ hại nhất là ở lòng thành thật và tin cậy kính mến. Nhưng tâm tình này sâu xa nồng nhiệt, lời kinh càng dễ được chấp nhận. Vậy khi cầu nguyện các con hãy tận tình tín nhiệm vào Cha của các con. Ðấng đã biết trước mọi sự.
    Chúa lại cũng biết, khi cầu nguyện, người ta thường hay xin ơn nọ ơn kia và rất ít nghĩ đến vinh danh và công việc của Chúa. Xin ơn, đành là một điều tốt thật, nhưng nó cũng có tính cách vị kỷ làm cho người ta dần dần chỉ nghĩ đến mình và không lo đến việc của Chúa. Ðó là một thái độ thiếu cao thượng và ít đẹp đẽ. Vì thế Chúa lại dạy các tông đồ một thể thức cầu nguyện, một thể thức rất ý nghĩa, nâng linh hồn lên cao, để người ta nghĩ đến Chúa trước rồi trình bày những nhu cầu sau .
    Chúa dạy các tông đồ cầu nguyện rằng:
    --“Lạy Cha chúng con là Ðấng ngự trên trời, xin làm cho danh thánh Cha vinh hiển
    --Triều đại Cha mau đến, ý Cha thể hiện dưới đất cũng như trên trời.
    --Xin Cha cho chúng con hôm nay lương thực hàng ngày
    --Xin tha tội cho chúng con, như chúng con cũng tha cho những người có lỗi với chúng con.
    --Xin đừng để chúng con xa chước cám dỗ, nhưng cứu chúng con cho khỏi sự dữ.”
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  11. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    (Mathêu: 6: 9 – 13)
    Thế là Chúa đã dạy các tông đồ – và qua các tông đồ, tất cả các giáo hữu...một lối cầu nguyện theo hai quan niệm sau đây:
    Quan niệm thứ nhất: Phải xin cho thánh danh Thiên Chúa được thiên hạ nhận biết mến yêu và phụng sự, phải xin cho Nước Cha tức là Uy quyền của Chúa hay là Giáo Hội Ngài sẽ lập được lan rộng khắp nơi., được thống trị trong cả thế giới nhất là trong các linh hồn ; phải xin cho thánh ý Cha được mọi người ở dưới đất tuân phục cách hoàn hảo cũng như các thánh ở trên trời hằng tuân phục.
    Quan niệm thứ hai: Sau khi hướng lòng về Chúa, người ta có thể xin ơn nọ ơn kia cho mình theo thứ tự như sau: Xin cho được đủ của để nuôi mình hằng ngày ; xin Chúa tha nợ tội lỗi, cái nợ tội lỗi đã làm phiền lòng Chúa ; xin Chúa cứu khỏi những chước cám dỗ bất kỳ bởi đâu và cả những sự dữ, những tai ương ở trần gian nữa.
    Hai quan niệm ở trên đây phải luôn luôn được di dưỡng bằng những tâm tình tin cậy yêu mến của người con đối với người Cha. Nên người cầu nguyện phải coi Thiên Chúa là Cha, một người Cha trên hết các người Cha. Vì thế để làm sống lại những tâm tình đó, mỗi người khi cầu nguyện, người ta phải kính cẩn và vui mừng đọc lên những lời rất ý nghĩa: “Lạy Cha chúng con ở trên trời.......”
    Ngoài hai điều kiện rất cần cho việc cầu nguyện như đã nói trên, lại còn một điều khẩn thiết nữa, ấy là phải kiên tâm nhẫn nại và chờ đợi, đừng có nản lòng, đừng có nóng nảy bắt Chúa phải nhận lời ngay. Nên Chúa lại mượn mấy dụ ngôn nữa để chỉ dạy. Ngài phán:
    --Và nữa, các con xử trí thế nào với bạn hữu của các con? Giả thử nửa đêm người nọ đến nói với người kia rằng: Bạn ơi cho tôi vay ba tấm bánh, tôi có người quen mới tới nhà, mà không có gì thiết đãi cả. Nếu người kia ở trong nhà đáp lại: Ðừng làm rầy tôi cửa đóng rồi, con cái của tôi đã vào giường với tôi, tôi không có thể dậy để làm theo ý muốn của anh, xin anh miễn cho. Nhưng người bạn cứ đứng lỳ ở ngoài cổng, cứ kêu ca. Lúc ấy các con nghĩ phải xử trí cách nào? Thầy bảo thật các con, lúc ấy người ta không muốn giúp tình bạn hữu, người ta cũng phải dậy và đem bánh ra cho, kẻo cứ bị quấy rầy và mất cả ngủ.
    Các tông đồ phì cười cho là rất phải. Chúa kể luôn một dụ ngôn vắn nữa:
    --Các con hãy nghe câu chuyện nhỏ này: Trong thành kia, có một quan án tham tàn, không đếm xỉa đến lề luật và tín ngưỡng. Cũng trong thành ấy lại có một bà quả phụ. Bà này đến thưa với ông rằng: Xin ngài biện hộ cho tôi, vì tôi bị kẻ thù truy tố. Một thời gian lâu, quan án kia không chấp nhận và không muốn nghe gì nữa. Nhưng bà quả phụ cứ kêu ca không ngừng, cứ nhai đi nhai lại một điều nài nẵng mãi. Sau cùng quan án kia ngán quá. Ông tự nhủ: Con mẹ này làm ta loạn cả óc vì chuyện của nó. Thôi, đành rằng ta không sợ Chúa Trời và bất cần đến pháp lý, nhưng ít ra ta cũng phải giúp và xử việc nó cho xong, kẻo nó cứ quấy mãi, cứ lai nhai làm điếc cả tai.
    Chúa kết luận:
    --Vậy các con hãy nhận xét lối lập luận của viên quan án. Các con không tin rằng Thiên Chúa là Ðấng rất nhân từ sẽ nhận lời những kẻ nghĩa thiết đêm ngày hằng khẩn nguyện Ngài ư? Thầy bảo các con, chắc chắn Ngài sẽ nhận một cách mau chóng. Vậy các con hãy kiên tâm bền chí trong lời cầu nguyện. Hãy xin thì sẽ được ; hãy tìm thì sẽ thấy ; hãy gõ thì cửa sẽ mở. Bởi vì ai xin người ấy sẽ được, ai tìm người ấy sẽ thấy ; ai gõ cửa, cửa sẽ mở ra. Tóm lại cần phải cầu nguyện luôn luôn. Kìa trong các con có người cha nào, khi con xin bánh, lại ném cho cục đá ư? Hay nó xin con cá, lại cho nó con rắn thay vì con cá? Hoặc nó xin quả trứng, lại cho nó con bọ cạp sao? Thật không thể thế được. Vậy nếu các con dầu là những người độc ác đi nữa, cũng còn biết cho con cái của các con những sự lành, thì phương chi Cha của các con Ðấng ngự ở trên trời, Ðấng chí thiện, chí mỹ, càng biết ban cho các con những sự các con cần đến. Vậy các con hãy cầu xin, cầu xin với một lòng tín nhiệm, tín nhiệm của người con đối với người Cha Chí Thánh và vô cùng quảng độ.
    Sau cùng, người cầu nguyện phải ở khiêm nhường trước mặt Chúa phải cậy nhờ vào lòng quảng độ của Chúa, chứ đừng cậy vào công nghiệp của mình, đừng cho mình là đạo đức đáng được Chúa nghe, và đừng khinh chê người khác, cho dầu đối với con mắt thế gian, người đó bị coi là người tội lỗi. Thế nhưng cái lối kiêu hãnh “cậy công mình và khinh dể người khác” đó. Chúa thấy ở nơi nhiều người, nhất là nơi các Trưởng tế và Biệt Phái. Nên trước khi kết thúc bài dạy về cách thức cầu nguyện, Chúa còn kể lại cho các tông đồ một truyện sau đây:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  12. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Có hai người lên đền thờ cầu nguyện, một người Biệt Phái và một người thu thuế. Người Biệt Phái y phục lịch sự, tiến lên gần Cung thánh, đứng thẳng người và hiên ngang, thỉnh thoảng trông lại đàng sau xem có ai để ý đến cách trang nghiêm bệ vệ và tín mộ của mình không? Hắn cầu nguyện với Chúa những lời sau đây: Lạy Chúa, Ðấng chí cao! Tôi tán tạ Chúa về sự tôi không phải như những người khác ; họ là những người trộm cướp, bất công và tà dâm....nhất là tôi không phải như người thu thuế đứng dưới kia chẳng hạn. Tuy luật chỉ buộc ăn chay mấy ngày trong một năm, nhưng tôi giữ chay một tuần hai lần, và hết thảy những cái tôi tậu được, tôi dâng một phần mười vào Ðền thánh. Trong khi đó, người thu thuế đứng ở cuối Ðền thờ, không dám ngửa mặt nhìn lên, khiêm nhường đấm ngực và cầu nguyện: Lạy Chúa, Ðấng chí cao, xin đoái thương tôi, xin tha thứ cho tôi, vì tôi là kẻ tội lỗi khốn nạn.....
    Kể xong chuyện, Chúa kết luận:
    --Ta bảo thật các con, khi nguyện xong trở về nhà, người thu thuế đã được thánh hóa hơn người Biệt Phái kia. Vì ai tôn mình lên, sẽ bị hạ xuống. Và ai tự hạ mình xuống, sẽ được tôn lên. Các con hãy nhận định, Thiên Chúa chẳng mắc nợ với ai. Nên các con hành động có kết quả đến đâu cũng chỉ là làm việc bổn phận. Các con hãy giả thử, ai trong các con có người đầy tớ giúp việc. Khi đứa đầy tớ đó đi cày bừa, hay đi chăn súc vật về, theo tục lệ, các con có phải bảo nó rằng: Nhanh lên, đến ngồi bàn mà ăn không?
    Hẳn là không. Trái lại phải chăng các con sẽ bảo nó rằng: Hãy dọn cho ta ăn bữa tối, hãy thắt lưng và giúp ta ăn xong đã, rồi ngươi sẽ ăn sau? Và trong trường hợp người đầy tớ làm theo lệnh của chủ như vậy, người chủ có mang ơn gì với đầy tớ không? Hẳn cũng không. Vậy các con cũng thế, khi các con đã chu toàn mọi bổn phận của các con rồi, các con cũng hãy nói: Chúng tôi chỉ là đầy tớ của Ðức Chúa Trời, chúng tôi chỉ đã làm việc phận sự của chúng tôi.
    --Hỡi các con, các con hãy ở khiêm nhường, luôn luôn coi mình là đầy tớ vô ích. Các con có ở khiêm nhường, lời cầu khẩn của các con mới dễ được chấp nhận. Các con cũng ghi lòng tạc dạ điều này: Khi nào các con hợp nhau đông người mà cầu nguyện, mà xin với Chúa Cha một ơn gì, chắc chắn Người sẽ ban. Bởi vì ở đâu có hai hay ba người nhân danh Thầy mà họp lại, Thầy sẽ ở nơi đó, sẽ ở giữa họ, và Cha Thầy sẽ ban phát mọi ơn..
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  13. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Một Tội Khó Ðược Tha....
    Một ngày kia, người ta đem đến cho Chúa một người bị tà thần ám ảnh và vừa mù vừa câm. Tình cảnh khốn nạn của người này làm Chúa cảm động. Ngài giơ tay trừ quỷ, làm cho người kia thấy rõ và nói được ngay. Phép lạ uy hùng và tức khắc đó làm dân chúng sửng sốt quá, họ nhiệt liệt ca ngợi Chúa và bảo nhau rằng: Thật chưa hề thấy sự lạ thế trong dân tốc Israel! Giêsu hẳn phải là con vua Ðavít là vị Cứu Thế thiên hạ đợi trông.
    Nhưng từsau tuần lễ trại đến giờ, bọn Biệt Phái đã thâm thù với Chúa. Ngài đi đâu, họ sai một số Luật sĩ lợi hại theo dõi ở đó để phá ảnh hưởng của Ngài. nên hôm nay đang lúc dân chúng nhiệt liệt ca tụng Chúa, họ đã công khai ra mặt chỉ trích Ngài, họ nói to cho cả dân nghe:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  14. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Có gì lạ đâu mà phải bỡ ngỡ với ca tụng!. . . . Ông ta đã làm gì để trừ quỷ, chúng tôi biết cả rồi. Ông ta bị quỷ tướng là Beelzebul ám, rồi ông ta nhờ quỷ tướng đó mà trừ các quỷ...
    Lời phản bác của bọn Biệt Phái có một ý nghĩa rất lợi hại. Beelzebub là Thần Ruồi của dân ngoại giáo, những người Do Thái đã mỉa mai gọi trại là Beelzebul, nghĩa là “thần của đống phân” Vậy nói “ông ta bị Beelzebul ám” tức là ném vào mặt Chúa một lời thóa mạ quá thô lỗ. Và sự thực một hiệu quả rõ rệt, là sau lời thô lỗ đó, cả dân chúng sững sờ im lặng, không ai dám nói nữa. Nhưng Chúa đã thấu rõ ác ý của bọn Biệt Phái, và đã nghe lọt những lời quá thô lỗ của họ. Ngài bộc lộ bằng những lời đanh thép sau đây:
    --Các người hãy giải thích cho Ta nghe, tại sao Satan lại có thể trừ được Satan. Ta bảo thật, nước nào nội bộ chia rẽ, nước đó sẽ bị diệt vong. Thành nào có nội loạn, những nhà trong thành ấy sẽ làm mồi cho lửa chiến tranh, cái này sẽ sụp đổ trên cái nọ. Và gia đình nào thiếu hòa khí bên trong, những phần tử của gia đình ấy sẽ chia rẽ. Vậy nếu Satan tự nó phản mình và chia rẽ, nước nó còn đứng vững và tồn tại làm sao được?......
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  15. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Các người bảo ta nhờ Beelzebul mà trừ quỷ! Nói thế thực là bậy! Thế ta hỏi các người, những con cái của dân tộc các người nhờ ai mà trừ quỷ .. ( Chúa nói thế, vì Trưởng tế cũng đọc kinh và dâng lễ vật để trừ quỷ và một đôi khi cũng làm bớt phần nào ảnh hưởng của tà thần.)
    Vì thế Ta bảo thật, chính con cái các người sẽ làm quan tòa xét xử các người...Các người phải nhận xét và phục thiện chứ! Nếu Ta nhờ Ngón Tay Thiên Chúa và Thần Lực của Ngài mà trừ quỷ, thì đó là dấu hiệu quyền thống trị của Chúa Trời đã đến tận giữa các người rồi....Các người xét nghĩ: Khi người ta khỏe mạnh và có vũ khí hẳn hòi để giữ nhà tài sản của họ sẽ được bảo đảm. Nhưng nếu có một người khác mạnh hơn, đến bất thình lình và thắng được họ, hẳn người khác đó sẽ trói họ lại, rồi sẽ cướp vũ khí của họ, sẽ chiếm đoạt tài sản của họ và mang đi. Vậy Ta trừ được quỷ dữ và diệt được ảnh hưởng của nó thế nào, nếu Ta không mạnh hơn nó và thắng nổi nó. Ta bảo thật, Ta đã thắng. Và ai muốn thắng phải cộng tác với Ta, vì ai không về bên Ta, người ấy phản nghịch với Ta, và ai không hành động với Ta, người ấy không thâu được kết quả của mình.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  16. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Chúa càng phê phán, tội của Biệt Phái càng rõ rệt là quái ác và đáng phạt. Tội của họ là cố ý mù quáng, cố ý phủ nhận sự thật, cố ý cho điều Thiện lá Ác điều Ác là Thiện, cố ý cho phép lạ Chúa mới làm là việc của Beelzebul. Ðó thật là tội phạm tới Chúa Thánh Thần, một thứ tội hầu như không thể tha thứ được. Nên Chúa lại phán: --Quả thực, Ta bảo các người: Hết mọi tội, kể cả những tội lộng ngôn phạm đến Con Người cũng sẽ được tha. Nhưng tội phạm đến Chúa Thánh Thần, sẽ chẳng được tha. Người phạm tội đó, sẽ bị án phạt đời đời, vì họ không chịu mở cửa lòng để hối lỗi ăn năn
    Sau cùng để, để kết thúc, Chúa kể một dụ ngôn ám chỉ về dân Do Thái, một dân càng ngày càng lâm cảnh khốn nạn bởi những kẻ cầm đầu đã cố tình mù quáng. Ý chính của dụ ngôn là ví dân Do Thái như tòa nhà bị quỷ chiếm cứ. Ðã có lần quỷ bị đuổi. Cái lần ấy là ngày giờ Chúa đến cứu chuộc, xua trừ các quỷ. Nhưng bọn Do Thái không tin Chúa Giêsu, không muốn giữ đạo của Ngài, nên quỷ lại trở về với nhiều (bảy) quỷ khác để chiếm lại, và phen này tòa nhà đó càng khốn nạn hơn, nghĩa là dân Do Thái sau Chúa càng khổ cực hơn trước.
    Chúa kể:
    --Khi ác thần ra khỏi người kia, nó đi lang thang khắp nơi hoang vắng. Nó đi tìm chỗ nghỉ mà không tìm được. Bấy giờ nó tự nhủ: ta sẽ trở lại nơi ta đã ở. Nó trở lại thật và thấy nhà cũ bỏ không, sạch sẽ và trang hoàng lịch sự. Nó liền đi tìm bảy quỷ dữ khác dữ hơn nó. Rồi chúng ập vào nhà chiếm cứ, làm cho người kia càng bị khốn nạn hơn xưa!
    Chúa nhìn về Biệt Phái và kết luận:
    --Ấy lớp người độc dữ này cũng bị số phận như vậy!
    Lời Chúa kết luận làm đối phương phẫn uất hết sức. Nhưng họ chịu cắn răng không đáp lại được. Còn dân chúng như cảm thấy mình được Chúa thương tình bào chữa, họ lại phấn khởi nhiệt liệt hoan hô Ngài. Trong những tiếng hoan hô đó, người ta nghe rõ tiếng khen ngây thơ của một thiếu phụ rằng:
    --Phúc thay dạ cưu mang Thầy, và vú đã cho Thầy bú mớm.
    Lời khen ngây thơ đó nhắc Chúa nhớ tới Mẹ Ngài và làm hiện lộ trên mặt Ngài một vẻ cảm động kính yêu. Tuy nhiên lời khen đó còn thiếu sót, vì Ngài biết Mẹ Ngài thực đáng khen bởi đã ở trọn lành và tin phục thánh ý Chúa hơn là bởi sinh ra Ngài. Nên vẫn với nét mặt cảm động, giọng Ngài càng cảm động hơn, Ngài phán:
    --“Những kẻ nghe và vâng lời Ðức Chúa Trời càng có phúc hơn.”
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  17. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Ngài Nặng Lời Trách Ðối Phương... Bọn Biệt Phái tức bực và tìm cách hại Chúa. Tuy nhiên không phải hết mọi người Biệt Phái đều như vậy, vì cũng có người có thiện cảm với Chúa.
    Một ngày kia, khi Chúa giảng dạy xong, một người Biệt Phái mời Chúa về dùng bữa ăn trưa tại gia đình. Chúa nhận lời đến và đã ngồi ăn. Nhưng Ngài không giữ thủ tục “rửa tay” trước khi ăn. Nên chủ nhà và những khách ăn tỏ vẻ bỡ ngỡ....Thấy vậy Chúa liền mượn dịp, nói đến sự trong sạch bên trong cần hơn bên ngoài, và giảng về bổn phận phải chú trọng đến sự khiết tịnh của tâm hồn hơn đến sự khiết tịnh của thể xác.
    Chúa phán:
    --Ngày các người Biệt Phái! Các người quả các người chú trọng đến việc lau chùi chén đĩa mà không để ý xem của ăn ở trong đĩa có phải là của cướp hoặc gian tham khộng? Hay hoặc rượu trong cốc có làm cho người uống phải say không? Thế mà việc để ý đến những cái bên trong ấy mới là thiết yếu. Các người chỉ nhìn cái mặt ngoài! Ðáng tiếc! Cái bên trong, cái tâm hồn mới thực là quan hệ chứ. Ðấng đã làm sự bên ngoài lại chẳng làm sự bên trong ư? Quả thực Thiên Chúa coi những tâm hướng linh hồn trọng hơn sự khiết tịnh của chén đĩa. Hãy làm phúc những cái bên trong chén đĩa thì mọi sự sẽ nên trong sạch.
    Mấy người Biệt Phái lẩm bẩm làm Chúa càng phải nói mạnh. Ngài mắng họ:
    --Hỡi Biệt Phái, thật tội nghiệp các người! Các người nộp đủ phần mười bạc hà, hồi hương và hương thảo vào Ðền thánh. Nhưng các người đã quên điều quan hệ là đức công bình và tình yêu Thiên Chúa. Những giới răn trọng nhất trong Lề Luật như Mến Chúa, Yêu Người, các người đã bỏ quên! Các người đã chú trọng đến những cái tầm phào nhỏ mọn, như lọc một con ruồi ra khỏi ly nước, nhưng các người lại nuốt con lạc đà ấy là bỏ qua những bổn phận tối hệ.
    Hỡi Biệt Phái, thật tội nghiệp các người! Các người giống như mồ mả quét vôi trắng, bề ngoài có vẻ đẹp, nhưng ở trong đầy xương người chết và mọi giống nhớp nhơ. Quả vậy bề ngoài đối với người ta, các người có vẻ đạo đức thánh thiện, nhưng kỳ trung, các người giả hình gian dối.
    --Hỡi Biệt Phái, thật tội nghiệp các người! Các người xây bia để kỷ niệm các tiên tri, các người hiển dương công nghiệp của các thánh chịu tử đạo. Các người làm như thế để nói rằng: Nếu ta sống vào đời cha ông ta, hẳn ta đã chẳng hùa theo họ mà giết các vị đó. Nhưng một trật với các người cũng tự nhận là con cháu những người đã giết các tiên tri, và các người còn mưu định phạm một gớm ghê hơn tội giết các tiên tri nữa. ( Chúa nói ám chỉ về tội họ định giết Ngài là Chúa các tiên tri) Thật các người sẽ đổ đầy tràn cái lường tội lỗi của cha ông các người. Và quả thật, Ðấng biết mọi sự đã nói rất đúng về các người:
    “Ta sai nhiều tiên tri và môn đệ đến với chúng, nhưng trong số những sứ giả đó, người bị chúng giết, người bị chúng đóng đinh, người bị chúng bách hại! Một ngày kia chúng sẽ phải thưa lại về máu vô tội đã đổ tràn ra ở dưới đất, từ máu ông Abel cho đến máu ông Giacaria mà chúng đã giết giữa Cung thánh và bàn thờ. Và Ta quyết với các người tất cả những điều ấy sẽ xảy đến.”
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  18. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Nghe Chúa mắng trách Biệt Phái, mấy người Luật sĩ muốn phản kháng lại. Dè đâu họ cũng bị Ngài nặng lời quở mắng nữa. Nét mặt Ngài càng nghiêm khắc và giọng Ngài thẳng nhặt như giọng quan tòa đọc bản cáo trạng tội lỗi của Luật sĩ và Biệt Phái. Vẫn giọng đanh thép, Ngài khiển trách họ: --Hỡi những Luật sĩ, khốn nạn cho các người nữa! Các người chất những gánh nặng không thể vác được lên vai người khác, còn chính các người, các người không muốn động đến bằng đầu ngón tay! Các người giữ chìa khóa lề luật cho các người và chận lối vào Nước Trời trước mặt các người khác. Các người không vào nước đó, và các người cũng chẳng muốn cho ai vào nữa. Hỡi Luật sĩ và Biệt Phái giả hình! Khốn nạn cho các người!
    Chúa phải mắng họ thế, vì sự thực họ đã bịa đặt những nghi thức làm biến thể cả Chúa, làm đảo lộn cả tinh thần lề luật, và làm mất cả tình yêu đối với Chúa cùng đối với người đồng loại. Những nghi thức ấy rất nhiều, rất vụn vặt và vô cùng phức tạp không ai có thể giữ nổi. Nên Chúa đã gọi những nghi thức ấy là những gánh nặng không thể vác được và tố cáo họ là những kẻ cản đường vào Nước Chúa, là những kẻ giả hình, bám riết vào cái vỏ tôn giáo để mưu sinh.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  19. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Ðang khi Chúa khiển trách Biệt Phái và Luật sĩ, dân chúng đến nghe Ngài mỗi lúc mỗi đông, họ chen chúc nhau xô đẩy để lại được gần Ngài, và họ sung sướng vì thấy Ngài can đảm quở mắng một bọn đối phương rất có thế lực, hay lên mặt khinh thị và ức hiếp dân. Nhân dịp đó, Chúa cũng bảo cho dân phải đề phòng trước cái họa giả hình đầy xảo trá của Luật sĩ và Biệt Phái. Ngài nói: --Luật sĩ và Biệt Phái là những người thay thế ông Môi Sen để dạy Luật và Tôn giáo, vậy các điều họ dạy, các người hãy nghe theo, nhưng đừng bắt chước việc của họ, vì họ không hành động theo điều họ nói. Họ là những kẻ giả hình, chỉ cốt sao được người ta chú ý. Họ thích mặc áo thụng dài và mang tua thật rộng cho người ta xem. Họ thích đi lại ngoài đường phố để được người ta chào. Trong những đám tiệc, họ ưa chuộng chỗ ngồi cao, cũng như trong các hội đường, họ thích những ghế nhất và muốn được mọi người xưng tụng là “Tôn Sư”. Họ còn giả cách đọc kinh lâu, để hòng nuốt cả tài sản của những người đàn bà góa. Nhưng thật khốn cho họ, họ sẽ bị án phạt rất khủng khiếp!
    Càng nói đến tội của đối phương, Chúa càng thấy cần phải can đảm để tố giác những tật xấu của họ để dân thấy rõ và xa tránh. Ngài nhìn thẳng vào đối phương và mắng:
    --Hỡi Luật sĩ và Biệt Phái, khốn nạn cho các người! Các người không ngại chạy khắp trên đất dưới biển để khuyên một người ngoại giáo tin theo đạo. Nhưng lúc nó đã theo rồi, các người lại dùng đảng phái làm cho nó trở nên con cái hỏa ngục và xấu gấp hai các người!
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  20. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Khốn cho các người là những kẻ hướng đạo mù tối! Các người bảo: Ai chỉ Cung thánh mà thề, thì không hệ ; nhưng ai chỉ vàng ở Cung thánh mà thề, thì phải giữ. Ôi ngu dại và tối tăm chưa! Cái nào trọng hơn? Vàng hay Cung thánh là cái làm cho vàng nên thánh? Các người bảo rằng: Ai chỉ bàn thờ mà thề, thì không hệ ; nhưng ai chỉ của lễ ở trên Bàn thờ mà thề, thì phải giữ. Ôi mù quáng chưa! Cái nào trọng hơn? Của lễ hay bàn thờ là cái làm cho của lễ nên thánh? Ta bảo thật: Hễ ai chỉ Bàn thờ mà thề, là chỉ cả Bàn thờ, cả mọi cái để trên Bàn thờ mà thề ; cũng như ai chỉ Cung thánh mà thề là chỉ cả Cung thánh cả Ðấng ngự ở đó mà thề. Lời thề đó đều phải giữ. Cũng thế nữa: Ai chỉ trời mà thề là chỉ tòa Thiên Chúa, chỉ Ðấng ngự trên ấy mà thề. Lời thề đó cũng phải giữ, vì nó nhận Thiên Chúa là vị chứng giám. Ðể kết thúc, Ngài mắng họ một câu vô cùng nặng nữa:
    --Hỡi loài rắn độc! Như vậy các ngươi có thể thoát khỏi án phạt của hỏa ngục làm sao được?
    Bài giảng hôm nay có nhiều câu nặng thật, nhưng Chúa đã được dân nhiệt liệt hoan hô, vì họ thấy cần phải có những lời nặng nề hay hơn thế nữa, mới dẹp được một phần nào tính ngông cuồng, giả trá và kiêu hãnh thái quá của Biệt Phái và Luật sĩ. Bởi thế họ mừng vì những kẻ lên mặt dạy đời đã được một bài học đáng kiếp.
    Trái lại, và cái dĩ nhiên là Biệt Phái và Luật sĩ tức giận Ngài hết sức. Và từ đây, họ ra sức đàn hặc bắt bẻ Chúa, và cùng tìm mọi cách để phản lại Ngài, nhất là làm cho Ngài mất ảnh hưởng đối với dân và bị truy tố trước pháp lý....
    Các Con Ðừng Sợ...
    Biệt Phái và Luật sĩ là những người có thế lực mạnh và ảnh hưởng lớn, tới nỗi, dù biết họ giả hình và đáng ghét, cũng chẳng có ai, dầu là một nhân viên cao cấp của chính phủ, dám nói động đến họ. Thế mà Chúa đã nặng lời trách mắng họ. Nên các tông đồ sợ lắm. Các ông chỉ lo rồi đây họ sẽ báo oán Ngài và những người theo Ngài một cách độc ác. Thấy vậy Chúa phải tìm lời an ủi các ông, nhưng đồng thời Ngài cũng nói rõ các ông sẽ phải chịu khổ cách này hay cách khác vì Ngài. Tuy nhiên, không bao giờ nên lo sợ quá đáng làm mất cả tín nhiệm vào Ðức Chúa Cha. Chúa phán:
    --Các con hãy nên nhớ rằng trò không hơn thầy, tớ không hơn chủ. Trò được bằng thầy, tớ được ngang với chủ, đã là đẹp khá rồi. Vậy nếu người ta gọi chủ là Beelzebul thì người ta cũng sẽ xử không đẹp với những người thuộc hạ của ông. Tuy nhiên, các con đừng sợ, vì chẳng có gì dấu kín mà chẳng tiết lộ. Ðiều Thầy bảo các con trong nơi tối, điều Thầy rỉ tai các con trong phòng kín, các con có thể nói trắng ra, các con có thể tuyên giảng trên mái thượng mà chẳng phải sợ.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *

Chia sẻ trang này