1. Chào mừng Khách đến với svphatdiem.com phiên bản mới
    Hỗ trợ trực tuyến
                   
    Hotline: 0979.903.200

Cuộc đời chúa Giesu

Thảo luận trong 'Giáo lý - Sứ điệp - Tín lý' bắt đầu bởi khiradi, 10/12/10.

  1. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Các con đừng sợ! Ðịch thù của các con có mạnh lắm, cũng chỉ có thể giết được xác các con thôi. Còn linh hồn của các con, họ chẳng thể hại được. Thầy bảo thật, các con chỉ phải sợ Ðấng có thể hại được cả xác cả hồn các con trong hỏa ngục. --Các con đừng sợ! Các con hãy xem đoàn sẻ kia, chúng chẳng đáng giá gì, người ta bán chúng mỗi đôi chừng một xu thôi. Tuy nhiên, Thiên Chúa cũng lo đến chúng và chẳng có con nào rơi xuống đất mà không do Ngài. Cả những sợi tóc trên đầu các con cũng vậy, đã được đếm tất cả. Vậy các con đừng sợ, các con còn có giá trị hơn những con chim sẻ kia nhiều.
    --Trong trường hợp người ta điệu các con ra trước hội đường và những kẻ cầm quyền, các con cũng đừng băn khoăn sẽ phải nói gì để chữa lỗi. Thầy bảo thật, trong trường hợp ấy, chính Chúa Thánh Thần sẽ dạy các con phải nói những gì. Ngài sẽ soi sáng và sẽ nói qua miệng các con. Cũng trong trường hợp ấy, ai xưng Thầy ra trước mặt người ta, Thầy cũng sẽ xưng nó ra trước mặt Cha Thầy ở trên trời. Và ai phủ nhận Thầy trước mặt người ta, Thầy cũng phủ nhận nó trước mặt Cha Thầy ở trên trời.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  2. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Thoát Ly Tài Sản.. XỬ DỤNG TIỀN TÀI...
    Thái độ hiền hòa của Chúa đã lôi kéo dân chúng đến với Ngài, và người ta xin Ngài giải thích trường hợp này hay trường hợp khác.
    Một hôm Ngài đang giảng, bỗng có người trong đám thính giả đến xin Ngài xử cho một việc rắc rối về chuyện chia gia sản. Người đó thưa:
    --Lạy Thầy, xin Thầy bảo anh tôi phải chia gia tài cho hợp lý.
    Hẳn đây là trường hợp người anh kia quá tham lam đã lạm chiếm số gia tài của ông cha để lại. Nên người bị thiệt thòi mới kêu lên như thế. Tuy nhiên quyền xét xử theo pháp lý thế tục lại không thuộc xứ mạng của Ngài, nên Chúa nói rõ rệt Ngài không xử.
    Chúa nói:
    --Cái đó không phải việc của Ta. Ai đã đặt Ta làm quan án hay trọng tài những việc như thế?....
    Tuy nhiên lúc người đó trở bước, Chúa cũng mượn dịp, giảng cho dân về tinh thần thoát ly của cải. Ngài giảng:
    --Các con phải ý tứ, đừng hà tiện, đừng dính líu của cải đừng coi tiền tài là nền tảng và mục đích của đời sống.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  3. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Rồi Ngài kể một dụ ngôn sau đây: --Các con hãy nghe dụ ngôn này ; Có một người phú quí, ruộng đất phì nhiêu, tới mùa thu được rất nhiều hoa lợi. Bấy giờ người đó tự nghĩ bụng rằng: Tôi sẽ làm gì cho hết của? Tôi không còn chỗ để lúa nữa. Rồi người đó tìm thấy giải quyết này: Tôi sẽ phá những lẫm cũ đi và sẽ xây lại những lẫm mới to hơn, để tôi có thể quây lúa và để đồ đạc ở trong. Sau đó tôi sẽ nhủ linh hồn tôi rằng: Bây giờ tương lai đã vững, của cải đã nhiều, mi có thể nghỉ ngơi yên hàn, mi hãy ăn hãy uống, hãy sung sướng vui chơi. Nhưng đến đêm. Ðức Chúa Trời cảnh cáo người đó rằng: Thằng khờ dại, chính đêm nay mày sẽ chết, linh hồn mày sẽ bị gọi về. Vậy những của cải của mày đã tích trữ để cho ai?
    Kể xong dụ ngôn, Chúa kết luận:
    --Kẻ bị cảnh cáo trong ngụ ngôn là hình ảnh những người lo tích trữ cho nhiều tiền bạc mà chẳng lo đến một thứ của giá trị trước mặt Thiên Chúa, ấy là những việc thiện, những việc có giá trị đối với đời sau.
    Tới đây, Chúa quay nhìn đoàn môn đệ và nói riêng với các ông. Ngài dạy các ông phải hoàn toàn tín nhiệm vào Thiên Chúa, vì Thiên Chúa sẽ lo liệu mọi nhu cầu cho những người làm việc của Nước Trời. Ngài dạy đoàn môn đệ:
    --Thầy bảo thật với các con, các con đừng quá lo về của ăn áo mặc. Các con biệt mạng sống còn trọng hơn của ăn và thân xác còn quý hơn áo mặc. Các con hãy coi đàn chim trên trời kia. Chúng không gieo vãi, không gặt hái, không xây lẫm chứa hay hầm kho, nhưng Ðức Chúa Trời nuôi dưỡng chúng. Vậy mà các con còn giá trị hơn đoàn chim kia biết dường bao! Các con hãy nhận xét: Ai trong các con bởi suy nghĩ mà có thể kéo dài mình ra được một tấc không? Vậy nếu các con không thể làm được một việc không đâu như thế, sao các con còn băn khoăn áy náy về những việc khác? Các con hãy coi những bông huệ ngoài đồng kia. Chúng không làm việc, cũng không kéo chỉ, không dệt.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  4. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Vậy mà, Thầy bảo thật các con, vua Solomon có phục sức lộng lẫy đến đâu, cũng không được như một trong các bông huệ đó. Thế nếu cây cỏ ngoài đồng, nay còn mai phải nhổ bỏ vào lửa, mà Ðức Chúa Trời còn trang phục cho như vậy, thì phương chi Ngài càng lo liệu cho các con!...Ôi các con còn ít tin dường nào!
    --Vậy các con đừng băn khoăn, đừng bối rối, đừng ái ngại rằng: Chúng tôi sẽ ăn gì, uống gì và lấy gì mà mặc? Không! Tất cả những cái đó, các con hãy để cho người ngoại giáo tìm tòi lo lắng. Còn phần các con, Cha các con đã biết những cái các con cần dùng. Vậy các con chỉ phải lo Nước Trời được tiến triển rồi mọi cái khác không tìm cũng sẽ đến. Thầy bảo thật, các con đừng lo đến ngày mai, vì ngày mai sẽ lo cho ngày mai. Cái khó ngày nào đủ cho ngày ấy. Các con đừng nghĩ mình là đoàn chiên nghèo mà sợ, vì Cha các con, Ðấng có lòng quảng độ, đã ban Nước của Ngài cho các con. Vậy các con đừng nghi ngại. Các con có gì hãy đem bán đi mà bố thí, các con hãy sắm lấy những túi tiền không hay mục, những kho tàng không thể cạn, những kho tàng của Nước Trời, nơi trộm cắp không thể bén mảng đến và mối mọt không làm tiêu hao được. Những kho tàng ấy mới đáng để ý, hợp như lời ngữ ngôn rằng: Kho tàng của con ở đâu, lòng con cũng ở đó.

    Nghe Chúa giảng về tinh thần thoát ly của cải, ông Phêrô mừng thầm, vì ông nghĩ, ông và các bạn đã thực hiện được tinh thần đó. Chính ông và các bạn của ông đã bỏ thuyền, bỏ chài lưới để theo Ngài và hiện nay chẳng có tiền bạc gì trong tay. Ông đoán hẳn rồi đây Chúa sẽ dành một phần thưởng nào cho ông và các bạn ông. Nên ông hỏi Chúa:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  5. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    --Lạy Thầy, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy, vậy chúng con có được lợi gì không? Chúa trả lời:
    --Thầy bảo thật, đến ngày sống lại, ngày tưng bừng trong đời sống mới, khi Con Người ngự trên tòa vinh hiển, các con là những người theo Thầy, các con sẽ được ngồi trên 12 tòa để xét xử 12 đại tộc Israel. Và nữa, ai bỏ cửa nhà, anh chị em, cha mẹ, con cái, ruộng đất vì danh Thầy, người ấy sẽ được lợi gấp trăm ở đời này, sẽ được hạnh phúc cả trong lúc bị bách hại và sau này sẽ được sống muôn đời. Thầy bảo thật, có nhiều kẻ được những địa vị nhất ở đời này, sẽ là những kẻ bét nhất ở đời sau. Và trái lại, có nhiều người ở bậc thấp nhất ở đời này, sẽ là những người cao quý nhất ở đời sau.
    Những phần thưởng trọng hậu Chúa nói trên đây kích thích các tông đồ lắm, cũng lúc ấy, một chàng thanh niên đến hỏi Chúa về điều kiện phải có để được sống đời đời. Thanh niên đó sụp xuống lạy Chúa và trình bày rằng:
    --Lạy Thầy nhân hậu, tôi phải làm gì để được sống đời đời?
    Chúa thấy những người chung quanh đó ngạc nhiên, vì thanh niên đó xưng hô Ngài là “nhân hậu” một lối xưng hô không quen dùng, lại có vẻ “kiểu cách và dua nịnh”. Thế mà Chúa vẫn giảng phải ở “đơn sơ và khiêm nhường” đừng ưa nịnh hót. Ngài sợ kẻo dân hiểu lầm Ngài, tưởng Ngài có thể đi ngược lại điều đã giảng, cũng muốn được dua nịnh tâng bốc. Nên Ngài bảo người thanh niên rằng:
    --Sao lại gọi Ta là nhân hậu? không có ai là nhân hậu, trừ ra có một Thiên Chúa thôi....
    Nhưng xét điệu bộ người thanh niên đã có lòng thành thực, muốn tìm biết điều kiện để được sống vĩnh viễn. Nên Chúa lại dạy anh ta:
    --Ðể được sống muôn đời, ngươi hãy giữ các giới răn. Những giới răn ấy ngươi đã biết: chớ giết người, chớ trộm cắp, chớ tà dâm, chớ hại người, chớ làm chứng dối, hãy thảo hiếu cha mẹ và yêu người thân cận như chính bản thân.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  6. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Người thanh niên thưa: --Thưa Thầy, tất cả những điều răn đó, tôi đã giữ từ ngày còn nhỏ. Thế tôi còn phải làm gì thêm nữa hay không?
    Chúa nhìn chàng thanh niên, tỏ tình âu yếm và phán bảo:
    --Ngươi chỉ còn thiếu một sự để được trọn lành: Ngươi hãy về nhà, bán hết gia tài đi và phân phát cho người nghèo. Làm thế ngươi sẽ được một kho tàng quý giá ở trên trời ; rồi ngươi hãy đến đây và theo Ta.
    Nhưng nghe Ngài phán thế, người thanh niên buồn rầu, vì anh ta giàu, có nhiều đất ruộng và lợi tức. Anh ta có ngờ đâu Ngài lại dạy phải bán tất cả đi để theo Ngài, nên anh ta buồn bã rút lui...
    Thái độ của chàng thanh niên làm Chúa tưởng đến lớp người giàu và tham của. Lòng họ bám chặt vào của cải, tôn thờ của cải, đáng lẽ ra của cải giúp họ làm việc thiện ; nhưng trái lại, của cải đã nên dịp tội cho họ, đã ngăn trở họ bước vào đường trọn lành.
    Nên lúc chàng thanh niên bỏ đi, Chúa buồn rầu nhìn các môn đệ và phán một sự thật đáng sợ rằng:
    --Ðó các con xem, người giàu vào nước Thiên Ðàng thực khó khăn thay! Các con ơi!
    Thầy bảo thật: Con lạc đà chui qua lỗ kim có lẽ còn dễ hơn người giàu vào Nước Trời!
    Nghe Chúa dạy thế các tông đồ ngạc nhiên không hiểu. Thời ấy tôn giáo đi đôi với phú quý giầu sang. Các thượng tế đồng thời cũng là những đại chủ nhân ông, dân coi sự thịnh vượng về vật chất như là ơn lành Thượng Ðế đổ xuống trên đời sống thánh thiện.
    Nói cách khác, người giàu được coi là bạn thân của Thượng Ðế, và có nhiều điều kiện để vào Thiên đàng. Thế mà ở đây Chúa lại phán: “ Người giàu vào Thiên đàng thực khó khăn thay! và con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào nước Ðức Chúa Trời!” Như vậy nghĩa là gì? Các ông thực không hiểu. Các ông quay nói với nhau:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  7. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    -Nếu vậy, còn ai sẽ được cứu rỗi? Nhưng lời Chúa phán trên đây chỉ là cách nói tượng trưng thôi, còn người giàu vẫn có thể vào Thiên đàng. Vì với ơn Chúa giúp, người ta có thể không tham lam, không hà tiện, lại biết cách dùng tài sản để giúp đỡ xã hội và người nghèo. Do vậy người ta có thêm phương tiện để được cứu rỗi. Nên Chúa nhìn các tông đồ đang bỡ ngỡ và phán:
    --Ðối với người ta, điều kiện đó không thể được. Nhưng đối với Ðức Chúa Trời lại có thể, vì Ðức Chúa Trời làm được hết mọi sự.
    Nhân dịp Chúa cũng kể một dụ ngôn “Người quản lý bất trung” ngụ ý để dạy những người theo Ngài phải biết khôn ngoan, phải lo xa cho đời sống tương của linh hồn, cũng như người quản lý kia biết lo xa cho đời sống vật chất của hắn. Chúa kể dụ ngôn:
    --Một phú ông kia trao việc quản trị tài sản cho một viên quản lý. Nhưng viên quản lý này đã bị tố cáo nơi ông về tội biển thủ tiền bạc. Bấy giờ ông đòi viên đó đến bảo: Ta đã nghe nói về công việc của anh không được thẳng thắn, vậy anh hãy thanh toán công việc của anh, Ta sẽ cho anh nghỉ, anh không thể làm quản lý ở nhà ta nữa. Bấy giờ người quản lý nghĩ bụng: Chủ tôi không cho tôi làm quản lý nữa, vậy tôi làm gì được bây giờ?
    Cày cuốc không quen ; đi ăn mày tôi xấu hổ. Nhưng người đó đã tìm được giải quyết. Anh ta nói thầm rằng: À, nhưng tôi cũng đã biết tôi phải làm gì và sẽ xếp đặt thế nào để một khi tôi bị loại khỏi sở quản lý, người ta sẽ tiếp nhận và nuôi tôi. Sau đó, anh ta gọi các khách nợ của chủ đến. Những người này vừa đến vừa sợ sẽ phải nộp thêm hoa lợi.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  8. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Nhưng không. Trái lại anh hỏi khách nợ thứ nhất rằng: Ông nợ chủ tôi bao nhiêu? Người ấy đáp: Dạ 100 thùng dầu. Anh ta thân mật bảo người mắc nợ ; Ông hãy đưa khế ước ra, nhanh lên, ngồi xuống đây và viết lại, chỉ có 50 thùng thôi. Rồi anh ta lại hỏi người khách nợ thứ hai: Phần ông, văn tự thế nào? bao nhiêu? Người này đáp: 100 tạ lúa. Anh ta cũng thân mật bảo: Ðược rồi, ông lấy văn khế ra và viết 80 thôi. Ðến lượt các người khách nợ khác, anh ta cũng áp dụng cái kế hoạch hạ giảm như vậy.
    Việc gian lận này, sau đã đến tai ông chủ. Ông biết rõ người quản lý của ông gian phi bất nghĩa.
    Và về điểm đó ông cảm thấy bất bình, muốn giam ngay kẻ gian phi vào ngục tối. Nhưng mặt khác, ông cũng nhận định và khen người quản lý bất nghĩa kia biết tháo vát, biết hành động khôn ngoan, biết lo xa cho những ngày mai sắp đến.
    Kể xong dụ ngôn, Chúa kết luận:
    --Quả thật, trong những công việc của họ, con cái đời này khôn khéo hơn những con cái của sự sáng.
    Chúa quay nhìn dân chúng như để dạy cho họ một khuyến dụ. Ngài lại phán:
    --Vậy Thầy bảo thật, các con hãy dùng tiền bạc...một thứ hay sinh tội ác...cách khôn khôn ngoan. Các con hãy xử dụng nó làm việc thiện, để giúp đỡ những người nghèo, để mua lấy những bạn hữu, những bạn hữu thế lực, ngõ hầu ngày nào các con phải bỏ thế trần, họ sẽ đón nhận các con vào Thiên quốc.
    Những điều Chúa vừa phán trên đây về cách xử dụng tài sản hợp với dân chúng đến nghe hơn là hợp với các tông đồ, vì các tông đồ sẽ đi giảng đạo với hai bàn tay trắng, chứ không được mang của cải. Tuy nhiên một mặt khác, các ông cũng phải rút ở dụ ngôn trên đây một bài học thiết thực, ấy là trong lúc thi hành bổ phận quản lý các linh hồn, các ông phải cần mẫn chính trực, chớ có biếng lười sơ xuất, kẻo lại phải bị loại như người quản lý kia. Bởi vậy trước khi dứt lời, Chúa còn dặn các tông đồ như sau:
    --Ai trung tín trong những việc nhỏ, người ấy cũng trung tín trong những việc trọng đại. Ðối lại, ai bất trung trong những việc nhỏ, người ấy cũng bất trung trong những việc lớn. Vậy nếu các con bất trung trong việc xử dụng tiền tài, mà tiền tài chỉ là vật sở hữu của linh hồn, thì còn ai dám phó thác cho các con coi sóc những của đích thực và vĩnh viễn mãi, ấy là linh hồn của người ta? Các con hãy ghi vào dạ điều này: Chẳng ai có thể một trật làm tôi hai chủ ; vì hoặc họ sẽ ghét người này mà quý mến người kia, hay hoặc họ sẽ quyến luyến người này mà coi thường người kia. Thầy bảo thật: Các con không thể một trật làm tôi Thiên Chúa và Tiền Tài được, vì cả hai rất khác nhau, khác nhau xa lắm....
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  9. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Nhà Ðại Phú Và Ông Lagiarô...
    Nghe Chúa giảng người giàu khó được cứu rỗi, tụi Biệt Phái cười khảy và miệt thị Ngài. Là những người đam mê của cải, họ vẫn quan niệm rằng: Tiền tài, sức khỏe, sống lâu và số may trên đời là những phần thưởng của thánh thiện, những phần thưởng quý giá Ðấng Giavê dành cho những người thân nghĩa của Ngài. Bởi thế họ đã coi thường lời Chúa giảng và chế nhạo: Ừ! cứ để cho ông ta nói cho sướng miệng....Giả thử là người giàu, hẳn ông đã ca tụng lớp người phú quý, nhưng ông ta nghèo, một đồng xu không dính túi! Mà nghèo, nên mạt sát người giàu, cái đó có lạ chi. Cái đó chỉ chứng tỏ ông ta không phải là thân nhân của Thượng Ðế, nên đã bị Thượng Ðế đày vào cái “số kiếp không tiền.”
    Nhưng bọn Biệt Phái đã lầm một cách khốc hại, đành rằng tiền tài sức khỏe sống lâu và số may trên đời là những ơn lành của Chúa. Nhưng không phải mọi người thánh thiện đều được hưởng những ơn lành ấy đâu. Cũng có những người lành phải chịu khổ cực ở đời, và cũng có những người tội lỗi, những kẻ giả hình nhân đức được giàu sang. Vì thế Chúa mắng lại tụi Biệt Phái:
    --Các người dám tự phụ là thánh thiện trước mặt người ta ư? Thiên Chúa đã biết thâm tâm của các người. Ngài tởm gớm vì thấy các người kiêu hãnh....
    Rồi Chúa kể một dụ ngôn, ngụ ý bảo cho họ biết: Những người giàu ích kỷ, chỉ biết hưởng một mình, không nghĩ đến người nghèo khổ chung quanh và không biết lo đến việc linh hồn, sau này sẽ bị trọng phạt trong ngục lửa! Ngài kể:

    --Xưa có một người đại phú quen mặc áo vải gai bóng nhẵn và khoác áo vóc màu hồng, thích xa hoa, thường nhật dùng những cao lương mĩ vị. Trong khi đó, ở cổng nhà ông có một người hành khất tên là Lagiarô. Người này mình mẩy đầy ung nhọt, nằm kêu rên và khao khát được có những thứ ở trên bàn người đại phú kia rơi xuống để mà ăn cho đỡ đói, nhưng chẳng ai cho, và chẳng ai nhìn đến, chỉ trừ mấy con chó đến ngửi hơi và liếm qua mụt nhọt.
    Nhưng rồi thời gian qua, người hành khất nghèo khó tắt thở và được các thiên thần đón lên trời đặt bên cạnh ông Abraham. Ðến lượt người đại phú kia cũng chết. Xác ông được người ta mai táng linh đình, nhưng hồn ông rơi xuống hỏa ngục. Trong hỏa ngục này, người đại phú chịu phạt cực khổ lắm. Một lần kia, đang lúc chịu cực hình, người đó ngửa mặt lên trông thấy ở tận đàng xa, ông Abraham đang hưởng hạnh phúc và ở cạnh ông có cả Lagiarô nữa. Bấy giờ người đó kêu lên rằng:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  10. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    -Lạy tổ phụ Abraham, xin thương đến tôi, xin sai ông Lagiarô thấm đầu ngón tay vào nước, để nhỏ xuống làm mát lưỡi tôi một chút, vì tôi chịu khổ trong lúc này đến cực độ rồi! Nhưng ông Abraham đáp lại:
    --Ớ con, con hãy nhớ rằng trong đời con, con đã được của cải, còn Lagiarô đã phải khổ cực luôn luôn. Bây giờ Lagiarô được an ủi ở đây và con phải chịu cực là phải lẽ lắm rồi. Vã nữa, giữa chúng ta và con còn cách nhau một vực sâu rộng lớn không thể nào vượt qua được....
    Bấy giờ người đại phú kêu rằng
    --Lạy tổ phụ Abraham, vậy xin Ngài hãy sai ông Lagiarô về nhà tôi để dạy bảo cho năm anh em tôi khỏi phải sa xuống chốn cực hình này.
    Nhưng ông Abraham lại trả lời:
    --Không! Chúng đã có luật ông Môi Sen và lời dạy của các tiên tri, chúng chỉ phải nghe lời các vị ấy.
    Người đại phú thưa lại:
    --Không! Lạy tổ phụ Abraham. Nhưng nếu có người chết về nói với chúng, chúng mới tin và chịu cải thiện đời sống, mới hối lỗi ăn năn.
    Ông Abraham trả lời lại:
    --Nếu chúng chẳng nghe ông Môi Sen và các tiên tri, ắt chúng cũng chẳng nghe người chết sống lại.
    Với bài dụ ngôn trên đây, quả Chúa đã dạy rõ rệt về sự khẩn thiết phải giúp đỡ người nghèo và về đức công bình của Chúa đối với người lành và người dữ. Ðức công bình tỏ ra quyết liệt, nhất là ở thế giới bên kia. Chúa dạy dụ ngôn này, mục đích để cho Biệt Phái suy nghĩ và tìm ra ở đó một bài học, một con đường hối cải, ngõ hầu được nhờ ơn cứu rỗi Ngài mang đến. Nhưng ngược lại, càng ngày Biệt Phái càng ghét Chúa và sau cùng đã cố tình diệt Ngài cho xong.
    (Hơn nữa câu chuyện dụ ngôn Chúa kể trên, cũng là để cảnh tỉnh những người giàu có mà hay thờ ơ trước những kẻ nghèo khổ cần phải được giúp đỡ.)
    Một Cuộc Biểu Tình Ðẫm Máu...
    Sau một thời gian giảng ở các thị trấn và làng mạc của xứ Giuđêa, Chúa lại trở về Jêrusalem để dự lễ Thánh Hiến Ðền Thờ.
    Trong dịp lễ này, xảy ra một chuyện bi đát làm chấn động mọi người Do Thái. Số là nhờ lúc dân hội về đông đúc, một nhóm thanh niên quá khích đứng dậy biểu tình, hô những khẩu hiệu có ý nghĩa đả đảo người La Mã. Tiếng hô có vẻ quyết liệt và vang đi xa. Toán quân lính ở đồn Antonia về phía bắc Ðền thờ thấy vậy, vội báo cho Tổng trấn Philatô, ông này tưởng là dân nổi loạn, liền thẳng tay đàn áp. Ông ra lệnh cho quân lính tràn vào Thánh đường, gặp ai giết người ấy. Kết quả một số người chết và một số người bị trọng thương!
    Cử chỉ ác bạo này làm dân vô cùng phẫn uất. Nhưng rồi biết mình chưa thể đối lại với võ lực, họ cũng phải nuốt giận chịu lui, trong lòng nguyền rủa quân khát máu...và cầu khẩn Chúa Cứu Thế chóng đến để cứu dân Người...
    Câu chuyên bi đát đó, Chúa cũng biết, nhưng dầu vậy, mấy người ở bên Chúa cũng thuật lại cho Ngài nghe, và họ còn nói rõ những người bị sát hại hôm ấy là những người thuộc xứ Galilêa. Những người ấy quả là những vị tử đạo và đã hòa máu mình và máu các tế vật. Nhưng nghe xong câu chuyện, Chúa không tỏ thái độ gì về chính trị cả, Ngài chỉ tiếc vì việc đã xảy ra và nhân dịp này Ngài giảng về việc sám hối:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  11. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Ngài dạy rằng: --Các người tưởng những người Galilêa bị giết ấy đã phạm những tội ác hơn hết những người Galilêa khác phải không? Ta bảo thật, không phải như vậy. Không phải mọi người lành đã thoát chết, và không phải mọi người dữ đã gặp nạn. Tuy nhiên các người hãy ý tứ: Nếu các người không sám hối ăn năn, các người sẽ bị vận nạn, có khi bị diệt nữa. Xưa kia tháp Silôê sụp đổ đè chết mười tám người, thế những người ngộ nạn đó có phạm tội hơn những người khác bấy giờ đang ở Jêrusalem không? Hẳn không? vậy nếu không mau sám hối, các người cũng sẽ chết như vậy cả.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  12. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Tính Cách Người Chăn Chiên...
    Bấy giờ đang là tuần lễ Thánh Hiến Ðền Thờ, thành Thánh Jêrusalem tưng bừng không kém gì dịp lễ Trại. Tuy nhiên cuộc đàn áp đẫm máu hôm trước đã làm cho dân phải suy nghĩ nhiều. Hôm ấy thời tiết lại sang Ðông, từng cơn gió lạnh đến làm vơi sự náo nhiệt bên ngoài....Lòng dân mơ ước một vị Cứu Thế, nhưng là một vị Cứu Thế biết xử dụng cung tên, giơ cao thanh kiếm để báo thù và thống trị.
    Ngày hôm ấy Chúa cũng lên dự lễ ở thánh đường, Ngài bách bộ dưới trụ quan Salomon
    Dân chúng xúm đến quanh Ngài như để tìm một lời an ủi. Nhưng một số những địch thù của Ngài lại muốn lợi dụng, hỏi Ngài rằng:
    --Thưa Thầy, Thầy còn để lòng trí chúng tôi phải thắc mắc cho đến bao giờ? Nếu Thầy là Ðấng KiTô, là Ðấng Cứu Thế, thì xin nói công khai cho chúng tôi biết?
    Bọn đối phương muốn giương bẫy bắt Chúa, họ nghĩ rằng: Nếu Ngài xưng mình là Cứu Thế, là bị báo thù và thống trị, hẳn Ngài sẽ bị La Mã hành tội. Trái lại nếu Ngài chối Ngài thì sẽ buộc vào tội đánh lừa dân. Nhưng biết rõ ác ý của họ, Chúa không trả lời thẳng vào câu hỏi. Ngài chỉ nhân dịp đó tuyên bố một chân lý hệ trọng, để những linh hồn ngay thẳng biết rõ Ngài là ai. Ngài phán:
    --Ta đã nói với các người rồi mà các người có muốn tin đâu? Những việc Ta làm nhân danh Cha Ta, đã làm chứng về Ta đủ lắm. Nhưng các người không tin, vì các người không thuộc về đoàn chiên của Ta. Các chiên của Ta nhận biết tiếng Ta và theo Ta. Ðối lại Ta cũng nhận biết chúng và bảo đảm cho chúng một đời sống vĩnh cửu. Ta sẽ chẳng để chúng phải chết đời đời, và chẳng ai có thể cướp được chúng khỏi tay Ta. Quyền Cha Ta đã ban cho Ta rất trọng đại, và chẳng ai cướp được quyền đó khỏi tay Cha Ta, Cha Ta và Ta, Chúng Ta là một.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  13. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Chúa phán tới đây, bọn Biệt Phái nhao nhao phản đối và một số dân chúng cũng hùa theo. Họ cho là Ngài phạm tội lộng ngôn, dám xưng mình bằng Thiên Chúa. Họ nhặt đá toan ném Ngài, nhưng họ dọa nhiều hơn là dám bạo động. Phần Chúa, Ngài đứng yên không chạy. Ánh mắt uy nghi của Ngài làm thái độ hỗn xược của họ bị chặn đứng lại. Rồi Ngài hiên ngang hỏi họ: --Ta đã làm biết bao việc lạ để chứng tỏ cho các người, vì lòng đại lượng của Cha Ta, thế việc gì các người muốn ném đá Ta.
    Họ đáp lại:
    --Không phải vì một việc lạ mà chúng tôi định ném đá ông, nhưng chỉ vì ông dám lộng ngôn, ông là người mà dám xưng mình là Thiên Chúa!
    Ðể bác bẻ họ đã buộc cho Ngài phạm tội lộng ngôn. Chúa trưng lời của Thánh vịnh 81
    và giải thích:
    --Trong Thánh vịnh có lời chép về những thẩm phán rằng: Ta đã nói: Các người là những vị Chúa tể. Vậy nếu Thánh Kinh đã gọi những người được Thiên Chúa dạy, là những vị Chúa tể (mà Thánh Kính không thể sai) thì tại sao các người có thể buộc tội lộng ngôn chính người Thiên Chúa đã thánh hóa và sai xuống trần, chính người làm Khâm sai Thiên Chúa và dám nói: Ta là Con Thiên Chúa? Các người hãy xét lại coi, các người hãy nghị luận hợp lý.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  14. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Trước lời phản bác hợp lý của Chúa, bọn đối phương cụt hứng. Họ tức giận nhưng không tìm ra lẽ để chữa thẹn. Còn dân, dân nhiệt liệt hoan nghênh Chúa và tỏ lòng ngưỡng mộ. Cử chỉ đó làm Chúa lại cảm thương số phận của họ, họ giống như đoàn chiên không người chăn ; hay người chăn là những kẻ làm thuê, chỉ biết đến tiền công hơn là lo cho bầy chiên được ấm no yên ổn. Bởi thế, nhân dịp này Chúa lại nói rõ Ngài là vị chăn chiên đích thực, một vị chăn chiên nhân lành, biết hy sinh tính mạng vì con chiên. Ngài phán:
    --Ta là người chăn chiên đích thực và nhân lành, người chăn chiên nhân lành phải biết hy sinh tính mạng vì con chiên, còn những kẻ làm thuê không phải là người chăn chiên đích thực. Ðoàn chiên không thuộc về họ, nên vừa thấy sói rừng đến, họ bỏ đoàn chiên và trốn chạy. Vì thế sói rừng xông vào đoàn chiên, cắn chết con này, mang con kia đi, làm đoàn chiên tan tác.
    Những kẻ chăn chiên kia bất lương là thế, vì chúng là kẻ làm thuê, chúng chẳng lo gì đến đoàn chiên cả. Nhưng Ta, Ta là người chăn chiên nhân lành. Ta biết đoàn chiên của Ta từng con một, và chúng cũng nhận biết Ta, sự nhận biết đó giống như sự Cha Ta nhận biết Ta và Ta nhận biết Cha Ta. Vì thế, Ta sẵn sàng thí mạng sống cho đoàn chiên Ta. Ta yêu đoàn chiên của Ta lắm, và Ta biết còn nhiều con chiên vẫn còn ở ngoài bầy. Những chiên ấy, rồi đây Ta phải đưa về để chúng nhận biết Ta, và bấy giờ sẽ chỉ có một bầy chiên với một Chúa chiên thôi. ( Chúa ngụ ý nói, Ngài sẽ đưa cả thế giới về với Ðức Chúa Cha, để làm thành một đoàn chiên vĩ đại là Giáo Hội.)
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  15. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Nhân nói đến chức vụ và bổn phận người chăn chiên, Chúa lại nhớ đến thái độ ngoan cố của Biệt Phái và Luật sĩ. Họ không coi sóc đám dân lành Chúa trao cho họ, mà họ còn cản trở dân đến với Ngài là con đường sống. Nên Chúa lại nói rõ, Ngài là cửa chuồng chiên, để ngầm bảo dân, Ngài là con đường sống, con đường hạnh phúc, và bọn đối phương là kẻ trộm. Ngài phán tiếp: --Quả thực, Ta bảo các người, Ta là cửa chuồng chiên. Những kẻ đã đến trước chỉ là kẻ trộm kẻ cướp. Phải! Những kẻ không qua cửa mà vào, song nhảy tường hay lẫn lối khác mà vào, những kẻ ấy đúng là kẻ trộm kẻ cướp. Trái lại, người cứ cửa mà vào, đó là người chăn chiên, và người giữ cửa sẽ mở cửa cho người đó. Người đó sẽ lần lượt gọi chiên từng con một ra ngoài, và đoàn chiên nhận biết tiếng người chăn chiên, sẽ theo người đó. Trái lại, đoàn chiên sẽ không theo người lạ mà còn trốn chạy nữa, vì chúng không nhận biết tiếng người ấy.
    Chúa nhấn mạnh nữa:
    --Quả thực, Ta là cửa. Người chăn chiên nào qua Ta mà vào chuồng chiên, người đó sẽ được bình an, và lúc ra với đoàn chiên, sẽ tìm thấy đồng cỏ tốt. Ngược lại, những kẻ không qua Ta mà vào, chúng chỉ là kẻ trộm. Chúng đến có ý lấy trộm và hủy diệt đoàn chiên. Nhưng chúng hãy ý tứ!....
    --Ta bảo thật, Ta đến để ban sự sống cho con chiên Ta và ban cho dư dật. Phải! Nếu Cha Ta yêu Ta, ấy là vì Ta sẵn sàng hy sinh mạng sống vì đoàn chiên Ta. Nhưng Ta hy sinh rồi thu hồi lại, vì chẳng ai cướp được mạng sống khỏi Ta. Chính Ta tự ý hy sinh và tự ý lấy lại, vì Ta có quyền như thế và đó cũng là mệnh lệnh Ta nhận nơi Cha Ta.
    --Hỡi các người, các người hãy nhận xét và hiểu lời Ta. Hay nếu không thể hiểu lời Ta, các người hãy phán đoán theo việc Ta làm. Nếu Ta không làm việc của Cha Ta, các người đừng tin Ta. Nhưng nếu Ta đã làm ấy là vì Ta có quyền làm, và do vậy, các người có thể nhận định rằng: Cha ở trong Ta và Ta ở trong Cha.
    Nghe tới đây, bọn đối phương hiểu rõ Chúa muốn mạt sát họ, và thêm một lần nữa, Ngài xưng mình đồng bản thể với Thiên Chúa. Họ tức khí, định bắt Ngài, nhưng Ngài đã thoát khỏi tay họ.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  16. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Hãy Về Bảo Con Cáo Ấy....
    Sau tuần lễ Thánh Hiến Ðền Thờ, Chúa Giêsu bỏ thành Jêrusalem để sang xứ Pêrêa giảng giáo. Xứ này ở bên kia sông Jordan, thuộc quyền vua Hêrôđê Antipa. Ở đây người ta đã biết danh tiếng Chúa, và sau ngày ông Gioan Tẩy Giả bị chém, danh tiếng đó đồn đi khắp nơi. Nên khi Chúa đến, dân chúng kéo đến rất đông, làm chấn động mọi giới.
    Tin Chúa đến và làm phép lạ cũng dội tới cả triều vua Hêrôđê Antipa, làm vua lo ngại, ông sợ kẻo Ngài sẽ lợi dụng lòng dân tín phục và xưng vương xứ Galilêa là xứ cũng thuộc quyền ông quản trị. Vì thế, ông cho người đi dò dư luận và quan sát hành động của Chúa. Kết quả: Mấy phái viên trở về báo cáo với những ý kiến bất đồng. Kẻ nói:
    Ðó là Êlia tái sinh để dọn đường cho Chúa Cứu Thế muôn dân trông đợi. Kẻ bảo: Ðó là vị tiên tri đã trở lại cõi trần. Kẻ khác nói: Ðó chính là Gioan Tẩy Giả mà hoàng thượng xử trảm, nay đã phục sinh. Ý kiến sau này coi như hợp với ý nghĩ của nhà vua. Nên ông nói: Có lẽ đó là Gioan Tẩy Giả đã từ trong kẻ chết sống lại, vì nếu không phải thế, làm sao người đó có thể làm được những việc lạ lùng như vậy? Tuy nhiên, nhà vua vẫn còn phân vân, nên muốn gặp Ngài để tự điều tra và giải quyết lấy.


    Nhưng càng điều tra, nhà vua càng bối rối, vì nhận thấy dư luận rất xôn xao và dân chúng theo Ngài mỗi ngày một nhiều. Nhà vua lại nhớ tới cuộc biểu tình dịp lễ Thánh hiến vừa qua đã làm cho Philatô gặp khó khăn bên La Mã, cũng như việc xử trảm ông Gioan Tẩy Giả hôm xưa, đã làm toàn dân phẫn nộ căm ghét nhà cầm quyền. Thế mà theo ý nhà vua, người lạ kia còn có nhiều pháp thuật và ảnh hưởng gấp mấy ông Gioan Tẩy Giả ; nên nếu động tới Ngài, biết đâu chẳng xảy ra cuộc biến động. Vì thế, càng suy nghĩ, nhà vua càng lo!
    Nhưng rồi, Hêrôđê Antipa, con người không kém quỷ quyệt hơn Hêrôđê Ðại đế, đã tìm ra một chước thuật. Ông sai người đi dọa Chúa để Ngài Pêrêa trở về xứ Giuđêa, vì ông nghĩ, một khi trở về Giuđêa. Ngài sẽ thuộc quyền Tổng trấn Philatô, và Ngài có bạo động cách nào, chính Philatô sẽ chịu trách nhiệm. Vậy vua ủy một nhóm Biệt Phái đến thưa với Chúa cách thân mật rằng:
    --Bẩm Thầy, chúng tôi xin báo Thầy một việc rất hệ đến Thầy. Chúng tôi được tin mật là Hêrôđê Antipa muốn giết Thầy. Thầy mau ra khỏi xứ này kẻo nguy hiểm. Thầy biết, ông ta ác lắm ; ông ta xử trảm cả ông Gioan Tẩy Giả là một đại tiên tri.
    Hêrôđê Antipa tưởng chước thuật đó, ông sẽ lượm được kết quả, sẽ đẩy lui nhà tiên tri ra khỏi xứ Pêrêa ngay. Nhưng trái lại, biết rõ mưu cơ đó, Chúa đã gọi nhà vua là con cáo, nghĩa là người quỷ quyệt và đồng thời, Ngài nói rõ “ở” hay “đi” là điều Ngài đã ấn định trong chương trình hành động, chứ Ngài không sợ nhà vua, và không ai ngăn cản Ngài được. Ngài trả lời cho những phái viên của nhà vua sai đến:
    --Hãy về bảo con cáo ấy rằng: Ta còn đuổi quỷ và chữa bệnh hôm nay và ngày mai nữa ; ngày thứ ba mới xong. Ta còn ba giai đoạn làm việc: Hôm nay, ngày mai và ngày kia, ngày kia Ta đi. Các người phải biết “ Một vị tiên tri chịu chết ở ngoài thành Jêrusalem là điều không thể nhận được.”
    Câu trả lời của Chúa khó hiểu đối với những người không biết tương lai của Ngài. Ngài có ý nói: Hêrôđê là người quỷ quyệt, nhưng không hại được Ngài vì thời giờ của Ngài chưa đến. Ngài còn ba tháng nữa để làm việc ; tháng Ngài giảng ở Pêrêa, tháng sắp tới và tháng thứ ba nữa. Trong tháng sau cùng này, Ngài sẽ lên Jêrusalem và chịu chết ở đó. Tất cả chương trình này Ðức Chúa Cha đã ấn định. Nên từ bây giờ đến lúc ấy, mọi mưu mô quỷ quyệt để hại Ngài đều vô ích.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  17. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Khiêm Nhường và Thương Người Nghèo Khổ...
    Một ngày kia đang lúc Chúa còn giảng ở Pêrêa, một người Biệt Phái vị vọng mời Chúa đến nhà dùng bữa.
    Trong lúc chủ khách mời nhau ngồi vào bàn, Chúa thấy một số Biệt Phái tranh nhau chiếm những chỗ cao để cầu vinh dự. Thái độ của họ làm chủ khó nghĩ và nhiều khách khó chịu bất mãn. Thấy vậy Chúa kể một dụ ngôn về cách xử thế và đồng thời dạy một bài về đức khiêm nhường. Chúa kể:
    --Khi được mời dự tiệc, ngươi đừng ngồi vào chỗ nhất, chỗ cao. Kẻo có người khả kính hơn ngươi cũng được mời, và chủ nhà buộc lòng phải nói với ngươi rằng: Xin hãy nhường chỗ cho người kia. Bấy giờ ngươi sẽ xấu hổ và ngồi xuống chỗ rốt hết. Vậy khi ai mời ngươi, ngươi hãy ngồi vào chỗ rốt hết, và chủ sẽ bảo ngươi rằng: Xin mời bạn ngồi lên chỗ trên kia. Bấy giờ ngươi sẽ được hạnh mặt trước các khách dự tiệc. Ngươi hãy nhớ điều này: Ai đưa mình lên, sẽ bị hạ xuống ; và ai biết tự hạ, sẽ được nâng lên.

    Ngồi xuống bàn ăn, Chúa lại nhận thấy khách được mời toàn là những người thuộc lớp quý phái, và phòng ăn lịch sự, có màn rủ chung quanh. Quang cảnh đó làm Chúa cảm thấy như Ngài bị “sung công” cho lớp trưởng giả và bị tách khỏi lớp thường dân, lớp người vất vả nghèo nàn mà Ngài luôn yêu quí. Bởi thế Ngài nói cho chủ nhà hiểu, sở dĩ Ngài đến, là chỉ vì phép lịch sự bắt Ngài phải nhận lời mời, nhưng Ngài khuyên ông mỗi khi dọn tiệc, nên mời những người nghèo túng, khổ cực, những người không lấy gì mà mời lại để ông được phần thưởng trước mặt Chúa.
    Ngài quay về phía chủ nhà và phán bảo:
    --Khi ông mời ai dùng bữa trưa hay bữa tối, ông đừng mời bạn hữu, anh em hay bà con, và những người láng giềng giàu có mà thôi, kẻo họ lại mời lại và thế là ông mất phần thưởng. Trái lại khi dọn tiệc, ông hãy mời những người nghèo khổ, tàn tật và mù què. Ông sẽ được phúc, vì họ không có gì trả lại. Hơn nữa, ông sẽ được Chúa Trời ban thưởng trong ngày những người đạo đức sống lại.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  18. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Truyện Một Cưới Lạ....
    Nghe Chúa nói đến ngày người đạo đức sống lại, một người trong bàn tiệc nghĩ đến hạnh phúc vĩ đại của Nước Trời. Ông liền kêu lên như biểu lộ ước nguyện vào nước đó:
    --Ôi hạnh phúc thay người sẽ được dự tiệc trong Nước Ðức Chúa Trời!
    Chúa thấy câu nói của người đó đưa lại cho Ngài dịp tiện để giảng dạy. Ngài liền nhân cơ hội kể một dụ ngôn “Bữa Yến” để vạch rõ điều kiện vào Thiên Quốc. Ngài nhìn mọi người và đáp lại:
    --Người ta có thể ví Nước Trời như một ngự yến thịnh soạn mà một quân vương đã truyền dọn để mừng lễ cưới con mình. Nhà vua sai bộ hạ đi mời nhiều khách. Nhưng những khách được mời không tỏ vẻ quyết định. Họ đã lấy lẽ nọ lẽ kia để khước từ và tựu trung họ không muốn đến. Nhưng ngày dự yến đã gần, nên nhà vua lại sai bộ hạ đi mời khách và dặn rằng: “Hãy nói với những người đã được mời ; mọi sự đã sẵn cả, trâu bò gà vịt đã giết và đã dọn xong, vậy xin mời các ông đến dự tiệc”. Nhưng những người được mời đồng thanh xin kiếu. Người này nói: Tôi mới tậu đám đất, tôi cần phải đi coi, xin ông miễn chấp. Người kia nói: Tôi mới mua năm đôi bò, tôi phải đi thử ngay hôm nay, xin ông cho tôi kiếu. Người khác chữa mình: Tôi mới cưới vợ, tôi không thể đi được.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  19. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Nhiều người khác nữa, không coi lời mời ra sao, họ cứ đi làm, kẻ đi thăm ruộng, người đi buôn. Có những kẻ táo bạo, dám bắt lấy bộ hạ, làm sỉ nhục rồi hủy diệt nữa!
    Nhà vua hay câu chuyện, liền nổi giận đùng đùng. Vua sai quân lính đi dẹp bọn sát nhân và đốt nhà của chúng.
    Bấy giờ tiệc đã dọn sẵn, và giờ dự tiệc cũng đã gần. Nên nhà vua càng thịnh nộ. Vua cho gọi đám bộ hạ đến và truyền rằng: Tiệc cưới đã sẵn, những kẻ được mời tỏ ra không xứng đáng. Vậy các ngươi hãy ra ngay các nơi công trường, phố xá và mọi cửa thành, hễ gặp ai, hãy gọi vào dự tiệc ; gọi cả những người nghèo khổ, tàn tật mù lòa và liệt bại vào đây nữa.
    Ðám bộ hạ hối hả ra đi, gặp ai cũng mời vào. Tuy nhiên còn thừa chỗ. Một người bộ hạ bẩm với nhà vua: Thưa bệ hạ, thần đã thi hành mệnh lệnh, nhưng hãy còn dư nhiều chỗ. Nhà vua lại hạ lệnh: Ngươi hãy ra ngoài đường và vào hang cùng ngõ hẻm, gặp ai cũng ép người vào đầy nhà Ta. Ta bảo thật: Không ai trong những kẻ được mời, sẽ được hưởng tiệc của Ta, cho dầu bây giờ họ lại muốn đến.
    Nhờ lệnh đó, một lát sau phòng cưới đã đầy khách dư tiệc. Lớp người nghèo khổ xưa nay cảm thấy sung sướng. Vì không những được dự tiệc mà còn được lãnh chiếc áo quý nhà vua ban cho. Nhưng có người bởi kiêu hãnh hoặc hiềm thù với nhà vua, không chịu nhận áo cưới và cốt vào ăn cho sướng bụng. Bởi thế, lúc ngự vào xem những người ăn tiệc, nhà vua nhận ra một người không mặc áo cưới. Nhà vua thịnh nộ bảo hắn rằng:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  20. khiradi

    khiradi Active Member

    Tham gia ngày:
    20/10/09
    Bài viết:
    804
    Đã được thích:
    86
    Điểm thành tích:
    28
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Cổ Nhuế
    Anh kia sao dám vào đây mà không mặc áo cưới? nhưng người đó chỉ tráo mắt nhìn không thèm thưa lại. Bấy giờ trời đã tối khuya. Nhà vua truyền đám bộ hạ ; Hãy trói chân tay nó lại, hãy ném nó ra ngoài cửa, ra nơi tối tăm để nó nghiến răng và khóc lóc!
    Kể xong dụ ngôn, Chúa kết luận:
    --Kẻ được gọi thì nhiều, nhưng người được chọn thì lại ít!
    Với dụ ngôn trên đây, quả Chúa đã muốn ám chỉ nhiều điều.
    Ðiều thứ nhất: Ngài ví Nước Trời như một tiệc cưới thịnh soạn. Nhà vua thiết tiệc là Thiên Chúa. Vua sai các bộ hạ đi mời hai lượt là Thiên Chúa sai các tiên tri trong Cựu Ước đi giảng lần thứ nhất, và sai các tông đồ trong Tân Ước đi giảng lần thứ hai. Khách được mời lần trước là bọn thượng lưu Do Thái. Nhưng họ kiêu căng và đã khước từ, khách được mời lần sau là lớp thường dân Do Thái và mọi người trong nhân loại.
    Ðiều thứ hai: Chúa ám chỉ thái độ bọn thượng lưu Do Thái, bọn này được Chúa gọi vào hưởng Nước Trời, nhưng họ bạo ngược thái quá, không những từ chối ân huệ Chúa ban, mà còn giết các tiên tri và Chúa Cứu Thế nữa. Nên Thiên Chúa để cho quân La Mã đốt phá thủ đô của họ, bắt họ phải phiêu bạt mọi nơi.
    Ðiều thứ ba: Chúa ngụ ý những ai muốn nhập đạo Ngài, muốn chịu phép rửa tội, nhất là phép Thánh Thể, phải có linh hồn trong trắng khiết tịnh. Người chịu phép Thánh Thể mà mang tội nặng, cũng ví như kẻ mặc áo dơ mà vào dự tiệc, người đó sẽ bị phạt trong hỏa ngục, nơi tối tăm và đầy tiếng nghiến răng và khóc lóc.

    Những ý nghĩa của dụ ngôn trên đây tuy sâu xa, nhưng một số Biệt Phái cũng hiểu. Họ rất tức giận vì Ngài ám chỉ vào họ và ngầm lên án thái độ của họ đối với Ngài. Tuy nhiên lúc ấy họ cũng không dám ra mặt phản đối, hay thóa mạ Ngài một cách công khai. Riêng về phía các tông đồ, mấy ông được theo Chúa đi dự tiệc, cũng không hiểu hết ý nghĩa dụ ngôn. Nhưng các ông hí hửng vì thấy Chúa có tài biện thuyết không ai sánh kịp, làm đối phương thua cuộc và không tìm ra lối thoát. Các ông rất thích dụ ngôn Ngài mới kể, và suy mãi để tìm ra ý nghĩa sâu xa của nó. Các ông sung sướng nhớ lại xưa nay mình vẫn may mắn theo tiếng gọi của Ngài. Nên các ông hy vọng rồi đây trong bữa tiệc Nước Trời, các ông sẽ có một chỗ chắc chắn.
    Một người trong các ông để ý nhất về câu “Kẻ được gọi thì nhiều, nhưng người được chọn lại ít.” Câu đó ý nghĩa làm sao, ông không hiểu. Người Do Thái vẫn chủ trương rằng: Ngoài dân tộc và nòi giống họ ra, ít người được Thiên Chúa cứu. Ông phân vân hay lời Chúa đồng điệu với ý nghĩ kia. Nên sau khi bỏ nhà người Biệt Phái trở về, ông đến xin Ngài giải thích. Ông trình rằng:
    --Lạy Thầy, phải chăng sẽ chỉ có ít người được cứu rỗi?
    Chúa nhìn ông và chậm rãi nói cho ông biết lời Ngài phải hiểu theo ý nghĩa khác, chứ không hiểu theo quan niệm người Do Thái ; Nước Trời không phải là vật độc quyền của dòng tộc Abraham, nhưng là của chung thiên hạ. Mọi người đều được mời vào nước đó. Tuy nhiên mọi người phải giữ những đều kiện thiết yếu: là gắng công nỗ lực, là cần mẫn siêng năng, chớ biếng lười, chớ tự phụ. Nhưng đáng tiếc là nhiều kẻ đã không giữ đủ điều kiện, vì thế nên người được chọn lại ít. Chúa đáp lại:
    --Cửa vào Thiên Quốc là cửa hẹp và khó vào, bởi thế ít người vào được. Phần lớn họ chỉ thích vào theo lối cửa rộng. Nhưng lối cửa ấy sẽ đem đến chỗ chết. Cửa đưa đến sự sống chật chội thay! Nhưng phải ra sức vào cửa chật chội ấy. Có nhiều kẻ vào quá muộn, họ phải đứng ở ngoài gõ cửa và kêu van: Lạy chủ, xin mở cửa cho tôi. Nhưng người chủ trả lời: Ta không biết ngươi là ai và bởi đâu mà đến. Bấy giờ họ van nài: Thưa chủ xin chủ hãy nhớ lại ; chúng tôi đã gặp chủ, đã cùng ăn uống với chủ và được nghe chủ giảng dạy ở các nơi công trường của chúng tôi. Trong ngày ấy nhiều người khác nữa còn kêu rằng “Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi chẳng lấy danh Chúa mà nói tiên tri, mà trừ quỷ, và làm nhiều phép lạ đó ư?” Nhưng chủ cũng trả lời rằng “Hỡi quân gian tà, Ta chẳng biết các ngươi bao giờ cả. Các người hãy lui khỏi mặt Ta.” Chủ phán xong, người ta nghe thấy họ nghiến răng và khóc than điên hoảng. Nhưng cùng lúc họ bị cực hình, thì cửa lại mở ra để đón lấy những người từ bốn phương tuôn đến. Những người này được dự yến tiệc của Nước Trời, bên cạnh các ông Abraham, Isaac và Jacob.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *

Chia sẻ trang này