1. Chào mừng Khách đến với svphatdiem.com phiên bản mới
    Hỗ trợ trực tuyến
                   
    Hotline: 0979.903.200

Khi người ta không yêu mình

Thảo luận trong 'Gỡ rối tơ lòng' bắt đầu bởi zz_yeuchua_zz, 5/8/11.

  1. baby_hamimi

    baby_hamimi Member

    Tham gia ngày:
    14/6/11
    Bài viết:
    95
    Đã được thích:
    93
    Điểm thành tích:
    18
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Nơi ở:
    SVPD tại NB
    :x@};-Yêu la gì?_hì..hì..!!đố ai hiểu được từ ''Tình Yêu '' đó..!!m0i người ơi? nếu yêu là khổ sao thiên hạ cứ đâm bổ vào yêu nhi!?..hì..
    KHÔNG THỂ KHÔNG CÓ NHỮNG NGƯỜI LÀM CHO TA VẤP NGÃ.
    KHỐN CHO KẺ LÀM TA VẤP NGÃ...!!
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  2. keomachnha_8792

    keomachnha_8792 Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    26/2/11
    Bài viết:
    515
    Đã được thích:
    676
    Điểm thành tích:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Nơi ở:
    Sài Gòn
    Hỏi thế gian tình ái là chi ? :confused: :confused:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  3. zz_yeuchua_zz

    zz_yeuchua_zz <font color="Blue" size=+1>Tổ mai mối</font>

    Tham gia ngày:
    4/5/09
    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    634
    Điểm thành tích:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Nơi ở:
    Thái hà
    Cầu nguyện cho những kẻ làm ta vấp ngã, và hãy hướng lên trên tình yêu đôi lứa là tình yêu của Thiên Chúa.
    Trái tim ta đã khép
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  4. blue

    blue <font color="Blue" size=+1>Tổ mai mối</font>

    Tham gia ngày:
    17/1/11
    Bài viết:
    153
    Đã được thích:
    304
    Điểm thành tích:
    0
    Nghề nghiệp:
    SV
    Nơi ở:
    Độc Lập- Tự Do- Hạnh Phúc
    Nếu người ta không iu mình thì.......hãy quên người này đi và chuyển sang người kế tiếp :cool::cool::cool:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    bebudethuong thích bài này.
  5. Moon

    Moon Angle love Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    7/12/10
    Bài viết:
    665
    Đã được thích:
    1,599
    Điểm thành tích:
    0
    Nghề nghiệp:
    sinhvien
    Nơi ở:
    đất lành chim đậu
    Hic, mình đã làm thế rùi, nhưng dù có chuyển sang ng kế tiếp thỳ vẫn ko thể wen dc ng ta. huhu! Làm sao đây?:confused::confused:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    jostruongchinh_svpd and Tuy3nT0 like this.
  6. keomachnha_8792

    keomachnha_8792 Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    26/2/11
    Bài viết:
    515
    Đã được thích:
    676
    Điểm thành tích:
    93
    Nghề nghiệp:
    Sinh Viên
    Nơi ở:
    Sài Gòn
    Làm sao ak ? :}:mad: :}:mad: Hãy ngồi và hỏi đầu gối của mình..........:eek: :eek:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    bebudethuong thích bài này.
  7. FAN MANCHESTER

    FAN MANCHESTER Moderator Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    13/2/10
    Bài viết:
    1,071
    Đã được thích:
    376
    Điểm thành tích:
    83
    Nghề nghiệp:
    sinh viên
    Nơi ở:
    Phùng khoang
    nó không yêu mình thì mình cần quái gì yêu nó
    ''Trên đời này hiếu gì gái đẹp
    Em tưởng rằng em đẹp lắm sao''
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  8. Moon

    Moon Angle love Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    7/12/10
    Bài viết:
    665
    Đã được thích:
    1,599
    Điểm thành tích:
    0
    Nghề nghiệp:
    sinhvien
    Nơi ở:
    đất lành chim đậu
    Âý vậy mà có kẻ vẫn ko quên nổi e N mà suốt ngày tơ tưởng rùi lại con nt nhầm cho ng khác mà cứ tưởng là e N nữa chứ. Haiz_+222:_+222:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    bebudethuong and Paulminhhuy like this.
  9. L'amour

    L'amour New Member

    Tham gia ngày:
    4/5/11
    Bài viết:
    34
    Đã được thích:
    68
    Điểm thành tích:
    0
    Nghề nghiệp:
    Vũ Đoàn Phương Việt
    Nơi ở:
    TP. HCM
    Nguyên văn bởi Miharu Xem bài gởi
    Khi người ta không yêu mình???
    Khóc một trận thật to và rồi cố quên người ta đi, Cách này hơi khô khan chút nhưng e đã làm được. Bởi cứ yêu và chờ đợi trong vô vọng chính là tự làm khổ bản thân mình và làm cho ai kia phải áy náy day dứt. Đôi lúc trong ty phải dứt khoát, vô tình một chút, cứ chần chừ để rùi người ta nuôi hi vọng thì còn tàn nhẫn hơn...



    Đúng vậy đó. Tuy L'amour là con trai, không dễ khóc như con gái. Nhưng L'amour đã dứt khoát cho dù người ấy có đau khổ và L'amour có bị mang tiếng là tàn nhẫn một chút nhưng là cách hữu hiệu nhất để người ta mất hy vọng còn hơn là "tặc lưỡi" một cái rồi chấp nhận cả đời.

    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    bebudethuong and Paulminhhuy like this.
  10. bebudethuong

    bebudethuong Thủ quỹ nhóm Giới trẻ tại miền Nam

    Tham gia ngày:
    1/1/11
    Bài viết:
    261
    Đã được thích:
    525
    Điểm thành tích:
    93
    Nơi ở:
    Sài Gòn
    Nói Hay lắm Mít ướt
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  11. FAN MANCHESTER

    FAN MANCHESTER Moderator Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    13/2/10
    Bài viết:
    1,071
    Đã được thích:
    376
    Điểm thành tích:
    83
    Nghề nghiệp:
    sinh viên
    Nơi ở:
    Phùng khoang
    Đập chết bây giờ.ăn nói vớ vẩn
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  12. zz_yeuchua_zz

    zz_yeuchua_zz <font color="Blue" size=+1>Tổ mai mối</font>

    Tham gia ngày:
    4/5/09
    Bài viết:
    155
    Đã được thích:
    634
    Điểm thành tích:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh viên
    Nơi ở:
    Thái hà
    Bạn hãy hình dung bộ não của chúng ta như ổ cứng của máy vi tính. Khi còn bé, bộ nhớ còn trống rất nhiều, nên cái gì mình cũng nhớ: tốt nhớ, xấu nhớ vẫn không sao. Nhưng rồi khi ta đã lớn, mở rộng thêm bao nhiêu mối quan hệ, công việc, học tập đã chiếm hết bộ nhớ của bạn. Vì vâỵ có lúc mình cảm thấy căng thẳng, mệt mỏi…

    Tại sao ta không sắp xếp lại, xóa bớt đi cho bộ nhớ nhẹ hơn, khởi động nhanh hơn, load dễ dàng hơn?

    Đã nhiều lần tôi muốn “delete” hết tất cả, không còn nhớ nhung gì nữa, để bắt đầu cái mới tốt đẹp hơn. Nhưng mọi thứ không dễ dàng như mình “click chuột phải” chọn “delete”như máy vi tính. Tôi càng muốn quên đi thì nó lại cứ hiện về rõ rệt trong đầu.

    Càng ngày bộ nhớ càng đầy thêm, kéo theo là những nỗi buồn, những căng thẳng, những đêm khuya ngồi 1 mình nghe Rock hay nhạc Trịnh để xua đi nổi buồn,để quên đi tất cả…Quên hết, quên hết…miệng tôi cứ lẩm bẩm như sư thầy tụng kinh. Nhưng đâu lại vào đấy,tôi vẩn không sao quên được.

    Tôi phải làm gì để quên được nó đây?

    Với nhiều biện pháp đươc đưa ra:

    Giải pháp thứ 1: Mở rộng thêm nhiều mối quan hệ, đi chơi nhiều hơn…Nhưng rồi vừa không quên được mà bộ nhớ lại càng đầy hơn, mệt người, tốn kém…Nói chung không ổn.

    Giải pháp thứ 2: Rủ mấy thằng bạn thân đi uống rượu. Rượu sẽ giúp ta quên đi tất cả. Nhưng như ai đó đã nói: “Nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm”. Để rồi sáng mai tỉnh dậy tôi phải đối mặt với hậu quả để lại : là hiện trường bừa bộn, là những giọt nước mắt rơi trên gò má gầy, sạm vì nỗi vất vả của mẹ. Tôi sợ nhất ánh mắt mẹ nhìn tôi lúc ấy, ánh mắt thất vọng về sự buông thả của thằng con trai. Lúc đó tôi sợ ,tôi buồn ,tâm trạng giày xéo ,lòng tôi đau, cổ họng nghẹn lại như mắc phải cái gì đó. Mẹ ơi! Con sai rồi…Cái đáng quên không quên được,lại làm cho mẹ buồn vì tôi. Giải pháp này thất bại nặng nề.

    Dường như trái tim tôi mang đầy vết thương, thật khó có thể lành. Tôi không muốn đụng vào chỗ đau. Cũng chẳng muốn ai hàn gắn cả. Rồi tôi đi làm, đi học... Cuộc sống ý nghĩa và đỡ tẻ nhạt hơn. Nhưng tôi vẫn ghét đêm. Đêm nào tôi cũng ngủ muộn, cũng nghe Rock, nhạc Trịnh. Mình tôi với màn đêm yên tĩnh tôi sẽ lại nhớ tới người ta. Tôi không còn yêu người ta như ngày xưa nhưng cũng không sao quên được hình bóng ấy. Tôi vẫn giữ tất cả kỉ niệm bên mình, không cho năm tháng xoá nhoà. Người ta vẫn nằm ở một nơi sâu kín trong trái tim tôi. Có phải vì thế nên tôi cứ hay buồn....

    Rồi một ý tưởng nảy ra trong đầu tôi: Tôi tự tạo cho mình một File mang tên: File “Kỷ Niệm”. Rồi tất cả những gì mà tôi đã cố quên mà vẩn nhớ tôi đem ra sắp xếp lại, NÉN chúng lại “cut”, rồi “paste” tất cả vào file “kỷ niệm” này. File này được tôi giấu vào 1 chỗ khuất để mỗi lần mở máy ra tôi không phải nhìn thấy nó nữa.

    Nó cũng giống như vết thương lâu ngày không khỏi mà ngày nào mình cũng nghĩ đến nó, cứ cào cấu, khoét sâu hơn vào vết thương…làm cho nó không khỏi, có thể bị nhiễm trùng. Vậy thì tại sao tôi không chấp nhận vết thương này, chấp nhận, sống chung với nó, coi là 1 phần trong cuộc đời mình. Để rồi thời gian sẽ chữa lành vết thương này. Cho đến 1 ngày, khi nhìn vào vết sẹo này mình sẽ vẫn nhớ về một kỷ niệm gắn liền với cuộc đời mình. Khi ấy, vết thương năm nào đã thành sẹo, không thể làm đau mình đươc nữa. Mình sẽ không quên về nó, nhưng nó đã đươc “save” vào file “kỷ niệm” từ bao giờ rồi...

    “Cái quý giá nhất trên đời này không phải là cái mình chưa có được, cũng không phải là cái mình đã mất đi. Mà cái quý giá nhất trên đời này là cái mình đang có”. Thì ai đó ơi! Hãy biết trân trọng nâng niu và bảo vệ cái mình đang có để nó không bị mất đi, phải phát triển nó để được những cái mình chưa có!
    Tác giả: Anh Tuấn – mrtuan.ho1986
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    antonthong thích bài này.
  13. thanhtuong_sv

    thanhtuong_sv <B><font color="darkorchid">Trưởng Nhóm SVPD tại H

    Tham gia ngày:
    23/11/10
    Bài viết:
    69
    Đã được thích:
    183
    Điểm thành tích:
    0
    thank zz!!!!!!!
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  14. khannguyencau

    khannguyencau New Member

    Tham gia ngày:
    7/5/11
    Bài viết:
    25
    Đã được thích:
    38
    Điểm thành tích:
    0
    Mặc dù có những lúc buồn nhiều và có những lúc muốn buông xuôi nhưng mình sẽ cố gắng "chờ đợi - dành sự yêu thương mà không mong đáp lại".
    Cảm ơn danke nhiều nhé
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *

Chia sẻ trang này