1. Chào mừng Khách đến với svphatdiem.com phiên bản mới
    Hỗ trợ trực tuyến
                   
    Hotline: 0979.903.200

Tâm sự với Chúa những ngày cuối năm

Thảo luận trong 'Giáng Sinh Yêu Thương' bắt đầu bởi bach_lap, 7/1/12.

  1. bach_lap

    bach_lap Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    29/11/11
    Bài viết:
    53
    Đã được thích:
    449
    Điểm thành tích:
    53
    Nghề nghiệp:
    day hoc
    Nơi ở:
    PHAT DIEM
    Tâm sự với Chúa những ngày cuối năm

    Con cám ơn Chúa thật nhiều về tất cả những hồng ân lớn nhỏ mà Chúa đã tặng ban cho con trong suốt những năm tháng dài của cuộc đời, trong đó có việc đưa con đến với SVCGPD. Cho đến tận giờ này con vẫn không hiểu vì sao con đến với SVCGPD. Vì con không phải là nguời năng nổ, hoạt bát, giỏi sinh hoạt; cũng không phải là người giỏi giang khéo léo, văn hay chữ tốt; lại càng không phải là “hay hát hơn hát hay”. Còn về việc đạo đức, tốt lành, thánh thiện thì đó là việc của ai, chứ con chỉ là người của nhiều giới hạn, bất toàn, và hạn hẹp. Thú thật với Chúa, mà không nói Chúa cũng biết rồi ; con là người cục mịch, thô thiển, lặng lẽ và không biết ăn nói. Vậy mà Chúa lại dẫn đưa con đến với các bạn SVCGPD. Phải chăng đây là thánh ý Chúa ?!
    Trước đây con an vui với công việc bổn phận và nghĩ rằng chu toàn bổn phận hằng ngày đã là đủ. Làm bác ái ư ? Giúp người nghèo ư ? Đến với sinh viên giới trẻ ư ? Làm các vũ điệu ư ? Ôi ! Đó không phải là công việc của con. Đó là việc của những ai có khả năng, của các Nhà Dòng. Nhưng sau một thời gian sinh hoạt với các bạn SV, nhất là tham dự chuyến đi « Giáng Sinh Yêu Thương » về vùng sâu-cao, con mới cảm nhận được rằng không có những bài học thực tế, những giờ cầu nguyện của con thiếu đi những cảm nghiệm của bác ái tương thân.
    Con đã đọc nhiều chuyện về gương bác ái, con đã nhìn thấy nhiều người làm bác ái, con cũng đã chia sẻ chút tiền bạc « còm » với những ai nghèo khổ nhưng Chúa ơi, con chẳng cảm nghiệm được gì nhiều về bác ái. Bác ái trong con là cái gì đó cao vời và xa xỉ. Rồi con đến với các Bạn SVPD và có chuyến đi làm từ thiện. Tại đó, chẳng hiểu sao lòng con lại thao thức… Và con nhận ra rằng : chu toàn công việc bổn phận là chưa đủ. Bởi vì, con nhận thấy các bạn SVCGPD cũng có bổn phận phải học, họ lại phải đi làm thêm kiếm tiền để đóng học phí, ăn, ở… để đỡ gánh nặng cho gia đình. Vậy mà các bạn vẫn hy sinh thời gian sức lực cho các sinh hoạt đạo đức- thiêng liêng và công việc Bác Ái. Họ là tâm gương cho con !? Sau chuyến đi này con nhận thấy rằng còn nhiều người nghèo khổ quá Chúa ạ, còn rất nhiều người đang cần đến chúng con. Cái họ cần có lẽ không chỉ là tiền bạc vật chất, bởi chúng con không có tiền để cho họ. Cái họ cần chính là sự hiện diện của sức trẻ, lắng nghe, mỉm cười và tình yêu thương chân thành.
    Con chợt nhớ lời Mẹ Teresa Calcutta : « Thế giới này đã quá nhiều bom đạn, những thứ đó không thể đem lại hoà bình hạnh phúc- chỉ có tình yêu và lòng thương xót. Hãy bắt đầu bằng một nụ cười- hãy mỉm cười ít là 5 lần mỗi ngày với người mà bạn không muốn cười tí nào! Xin hãy làm điều đó vì hoà bình! Ngày nay trên thế giới có quá nhiều đau khổ, rất nhiều! Những đau khổ về vật chất như : đau khổ vì đói, đau khổ vì không nhà cửa, đau khổ vì bệnh tật … Nhưng tôi vẫn nghĩ rằng đau khổ lớn nhất là cô đơn! Bị bỏ rơi, không ai yêu thương là căn bệnh khủng khiếp nhất mà bất cứ ai đều cảm nhận được ».
    Con cảm tạ Chúa về những hồng ân lớn nhỏ mà Chúa đã ban tặng, và xin cảm ơn các bạn SVCGPD đã nhận « em » làm thành viên trong gia đình. Cảm ơn các thế hệ SV đàn anh, bằng tâm huyết « nhiệt thành lo việc nhà Chúa » đã hy sinh vất vả lập lên nhóm SVCGPD và đã để lại những hướng mục vụ thật tốt đẹp cho đến tận ngày nay.



    Bạch Lạp
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  2. chuonchuonkim

    chuonchuonkim Well-Known Member

    Tham gia ngày:
    7/6/11
    Bài viết:
    545
    Đã được thích:
    1,207
    Điểm thành tích:
    93
    Nghề nghiệp:
    sinh viên
    Nơi ở:
    Thái Hà bang
    Thanks bạn Bach_lap, topic rất hay.
    Lạy Chúa, cảm tạ Chúa đã cho con năm vừa qua bao nhiêu kỷ niệm vui, buồn, có người đến, có người đi, giúp con đứng dậy sau những vấp ngã mà con tưởng con không thể đứng dậy được. Nhìn lại một năm qua, đã bao nhiêu lần chính con đóng đinh Chúa vào thập giá, những lúc đó con có nghĩ đến Người nhưng chẳng hiểu sao thân xác con yếu hèn, đầu óc con mê muội, con xin lỗi, xin thêm sức mạnh cho con để con vượt qua những cám dỗ ở đời này. Quên một người khó lắm phải không Chúa, sao con cứ cố quên lại càng đau, con phải làm sao đây, con có thể làm được không, con buồn lắm Chúa ạ, sao con cứ sống trong ảo tưởng, sống trong sự oán hận. Xin dẫn con đi theo ánh sáng của Ngài.
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  3. jostunglinh

    jostunglinh New Member

    Tham gia ngày:
    16/5/11
    Bài viết:
    60
    Đã được thích:
    280
    Điểm thành tích:
    0
    Nghề nghiệp:
    tu si
    Nơi ở:
    Phát Diệm
    Đã lâu rồi mình không vào svphatdiem, hôm nay vào đọc bài này của Bạch Lạp, mình thực sự xúc động vì sự chân thành và cái nhìn rất thực tế đầy chất Tin Mừng về tương quan của bạn với Chúa. Có lẽ đây là bài viết, tuy không chất chứa những lý luận thần học, không trích Thánh Kinh, nhưng có sức đánh động lòng mình nhất trong trang svphatdiẹm.


    Cám ơn bạn rất nhiều.


    Thật vậy, không thể có một tương quan tốt với Thiên Chúa, nếu không có tương quan đẹp và nhân văn với anh chị em mình. Những lễ lạt, kinh hạt, rước xách, các nghi thức trọng thể linh đình rất tốt, nhưng cũng chỉ là phương tiện đưa mình đến với Thiên Chúa, tự chúng không thể mang đến ơn cứu độ. Nhưng, nếu không có bác ái, e rằng ta khó đến được với Thiên Chúa. Đến ngày phán xét, chắc Chúa sẽ không hỏi ta làm chức vụ gì, làm được bao nhiêu việc, tổ chức được bao nhiêu lễ hội, đọc bao nhiêu kinh,...mà Chúa sẽ hỏi: con làm được gì cho anh em mình? vì chính Chúa đã nói như đinh đóng cột trong Mt 25 " Ai làm một việc nhỏ cho những người bé mọn là làm cho chính ta."


    Bệnh vô cảm trước những đau khổ, đói nghèo, cơ cực của người khác đang hoành hành khắp nơi trong xã hội và ngay cả trong Giáo Hội.


    Bài viết của bạn hôm nay khiến mình phải nhìn lại mình xem thái độ của mình đã và đang đối diện với những đau khổ của những người chung quanh mình như thế nào, trước khi mình cầu nguyện với Chúa.


    Biết đâu mình đang hăng say đi rao giảng về Chúa, về đức bác ái cho nhiều người ở khắp nơi một cách hùng hồn với những lý luận cao siêu, nhưng ngay người cùng nhà với mình, người sống ngay bên cạnh mình đang đau khổ, đói rách, cô đơn...mà mình không biết, hay biết mà mình mặc kệ? Liệu mình có thanh thản kinh kệ và liệu Chúa có vui lòng đón nhận những lời kinh của mình, khi mình thờ ơ với những đau khổ của người khác?


    Một lần nữa cảm ơn Bạch Lạp.


    Chúc bạn một năm mới an lành.
    Bonne année!
    Happy new year!


    Tùng Linh
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    tungbin_th, gioanchu, Moon and 11 others like this.
  4. huong coi

    huong coi CTV Ban truyền thông tại HN

    Tham gia ngày:
    19/10/11
    Bài viết:
    140
    Đã được thích:
    230
    Điểm thành tích:
    0
    Nghề nghiệp:
    Sinh vien
    Nơi ở:
    Co Nhue
    cảm ơn Bach_Lap vì bài viết ý nghĩa.
    Cũng đã lâu rùi, em không còn thời gian comments và viết bài trên svphatdiem. Có lẽ cuộc sống của em trở nên bận rộn từ lúc nào mà chính em cũng không hay biết. Đọc những dòng trên, nhìn lại chính mình, sao em thấy cuộc sống của em ồn ào quá, nhìu lúc chỉ là hình thức mà thôi... Em không dám chắc với chính mình rằng, có phải ngày nào trong cuộc sống em cũng đã cười ít nhất được 5 lần. Có những ngày cảm thấy cô đơn, có những ngày buồn bã, có những ngày chỉ mún giam mình trong phòng mà thôi... Mình đã sống thế nào vậy, mình đã có những thời gian tồi tệ...
    Lạy Chúa, xin gìn giữ con để con luôn được sống trong tình yêu và bình an của Chúa. Xin cho con biết mở lòng mình hơn nữa với anh chị em là những người đang sống quanh con vì thực ra con là người được hạnh phúc hơn vô vàn những người khác. Xin cho con biết trân trọng tất cả... Xin cho con biết gửi tình yêu Chúa cho tất cả những người mà con gặp gỡ trong cuộc sống hằng ngày, vì chính Chúa đang hiện diện trong họ...
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  5. athena_07

    athena_07 Active Member

    Tham gia ngày:
    28/8/11
    Bài viết:
    58
    Đã được thích:
    184
    Điểm thành tích:
    33
    Nghề nghiệp:
    sinh viên
    Nơi ở:
    svphatdiem tại ninh bình
    cảm ơn bach_lap bài viết thật hay và ý nghĩa
    Đọc bài của bach_lap mà mình cảm giác như đó chính là bản thân mình vậy. Trước khi đến với svphatdiem mình là một con người bình thường rất đỗi bình thường. Mình sợ đám đông, sợ tiếp xúc với người khác thậm chí mình còn sợ cả với những người thân trong gia đình mình nữa. Lúc nào mình cũng muốn thu mình lại một góc thu mình lại cái vỏ ốc thật dày mà mình tự tạo ra nó. Để rồi cuộc sống của mình cứ dần trôi đi lặng lẽ. Vậy mà từ ngày tham gia vào svphatdiem mình như trở thành một con người khác, mình đã mở lòng hơn với mọi người đã biết chia sẻ tình thương với những ai khó khăn hơn mình.
    Con cảm tạ Chúa vì Chúa đã soi dường chỉ lối cho con biết đi đúng hướng dù đôi lúc con có nghi ngờ, hoài nghi về những việc mà Cháu đã chỉ dẫn cho con. Xin Chúa đừng vì thế mà dời bỏ con, xin Chúa luôn theo sát chỉ bảo, dẫn lối cho con để con có thể thoát ra khỏi vũng bùn mà con đang ngày càng lấn sâu hơn, xin cho con biết con phải làm thế nào,làm những gì cho những người mà con đã, đang và sẽ gặp trong cuộc sống này......
    A-men!!!
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  6. anhduong_nb239

    anhduong_nb239 <font color="Blue" size="4"><b>Tổ Mai Mối </b></fo

    Tham gia ngày:
    14/1/11
    Bài viết:
    383
    Đã được thích:
    1,592
    Điểm thành tích:
    93
    Nghề nghiệp:
    sinh viên
    Nơi ở:
    SVPD-Cổ Nhuế.
    Gửi Người Con yêu!!!
    Chúa ơi! Cám ơn Ngài vì tất cả Hồng Ân Ngài ban tặng cho Con từng giây phút trong cuộc đời, đó là những niềm vui, nỗi buồn, thành công hay thất bại... nhưng con cảm nhận được tất cả đều xuất phát từ Tình Yêu thương Ngài dành cho Con... Ngài là "Người Tình" tuyệt vời nhất trong Con vì chẳng ai hiểu Con bằng Ngài... Lúc vui hay buồn chỉ có mình Ngài là người luôn luôn lắng nghe Con tâm sự... cả những lúc con yếu đuối lỗi phạm Ngài vẫn ân cần, nhẹ nhàng đưa Con đến bên Ngài... Chúa ơi! còn rất nhiều điều tuyệt vời Ngài dành tặng cho Con, đặc biệt khi Con được làm Con Thiên Chúa Con còn có thêm rất nhiều anh chị em_ những người Con gặp được trong cuộc đời đã giúp Con trưởng thành và sống tốt hơn,
    Chúa à! Đó là gia đình Con , Ngài ban cho Con tuyệt vời quá ạ! (vì Con biết ko ai là người lựa chọn được Bố Mẹ cho mình, ) Bố Mẹ và anh chị em Con cũng là người yêu thương con nhiều như Ngài vậy. Con luôn tràn đầy tình yêu thương, hạnh phúc và sự quan tâm của Gia Đình ạ! Con Cám ơn Bố Mẹ yêu, anh chị và cả em nữa " Út à" !!! Xin Chúa luôn ở trong Gia Đình Con.!!!
    Đó là gia Đình SV thân yêu! ở đây Con gặp được rất nhiều anh chị em... mỗi người một hoàn cảnh sống và học tập khác nhau nhưng Chúng Con có chung 1 Cha yêu thương nên khi ở trong Gia Đình SV chúng con luôn tìm được niềm vui, tiếng cười, sự yêu thương, cùng chia sẻ và giúp nhau sống ý nghĩa, tốt hơn mỗi ngày... Chúa biết ko? sống trong Gia Đình SV Con thấy được Con đã trưởng thành hơn rất nhiều và Con biết suy nghĩ cho ai đó bên cạnh Con nhiều hơn cho chính mình Con...Cám ơn Gia đình SV thân yêu !!! Xin Chúa luôn ban bình an cho Chúng Con.!!!
    Một năm sắp đến rồi!!! những Bước Chân dò dẫm trong tương lai của Con, Con luôn cần Ngài đồng hành cùng Con, Xin đừng bỏ rơi Con,,, Con Xin Phó Dâng cuộc đời con cho Ngài!!!
    Cám ơn " Bạch Lap" thật may mắn cho em vì được đọc bài tâm sự đầy Tình cảm của Bach Lap ạ!
    Em xin Chúc tất cả anh chị em một năm mới tràn đầy hạnh phúc, may mắn, thành công,...trong Chúa!!!
    Anhduong...! Thanks...
    =:9
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *

Chia sẻ trang này