1. Chào mừng Khách đến với svphatdiem.com phiên bản mới
    Hỗ trợ trực tuyến
                   
    Hotline: 0979.903.200

Vì nó là...[M]irotic

Thảo luận trong 'Truyện ngắn - Bút kí' bắt đầu bởi [M]irotic, 4/12/09.

  1. [M]irotic

    [M]irotic <font color="green" size="+1">Super Mod quyền lực< Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    21/9/09
    Bài viết:
    748
    Đã được thích:
    246
    Điểm thành tích:
    0
    Nghề nghiệp:
    Trưởng lão chém gió
    Nơi ở:
    SVCG TGP Hà Nội
    [​IMG]

    Hôm nay nó bất lực nhìn bạn nó khóc...
    Phải rồi, việc mất đi một người thân thì đau đớn lắm, đau như tim mình bị xé vụn ra...
    mọi người xung quanh cũng khóc, khóc vì nhìn thấy bạn khóc
    còn nó... mắt nó ráo hoảnh, mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào... nó lạnh lùng dắt xe đưa bạn ra bến xe về quê...
    suốt quãng đường nó cũng không nói được một lời nào để an ủi bạn, thậm chí một ánh mắt đồng cảm, một cử chỉ vỗ về...
    nó vô tình???

    Một đám tang... Một đoàn người đưa tang...
    Những người mặc áo xô tang gào khóc... Cố cào cấu, níu kéo một sự sống...
    Bức di ảnh...vòng hoa...nấm mồ...
    Ngoài đồng gió thổi mạnh quất những hạt mưa vào mặt...
    Một con bé mắt ráo hoảnh, lạnh lùng, trơ khấc đỡ mẹ nó đang mềm oặt đến sắp ngất đi vì gào khóc...
    Một con nhóc vô tình???

    nó hôm nay và con bé ngày xưa khi ông ngoại mất chẳng khác nhau là mấy, đặc biệt là sự vô tình...
    Hồi ông ngoại mất, nó không khóc. Nỗi đau tan nhanh như sương giăng khi mặt trời khuất núi. Nó coi sự chết là bắt đầu một sự sống mới, sự kết thúc là dấu hiệu một khởi đầu, cánh cửa này đóng lại là lúc cánh cửa khác mở ra...
    đôi khi cái chết là một sự giải thoát...
    ông nó đã sống mà không phải sống bởi căn bệnh liệt cơ và chứng mất trí nhớ Alzheimer hành hạ suốt 5 năm cuối đời...
    Nó mừng vì ông đã rời bỏ được những đớn đau ấy ra đi...

    Vậy mọi người nghĩ gì khi nó như thế?

    Những người xung quanh... phần lớn đôi khi chẳng ác ý gì, chỉ đơn giản họ bàn tán về nó để thoả mãn trí tò mò và tật thích đong đưa buôn chuyện của họ. Nhưng trớ trêu là chĩnh những thứ “không ác ý” ấy lại đặt nền móng cho những cái nhìn độc địa, những ngộ nhận trong đầu đứa trẻ là nó hồi ấy... cái bệnh “ác khẩu” thì lây lan nhanh... cả vùng quê hồi đó coi nó là hiện thân của sự cạn tình, là đại diện của sự ác gieo vào vùng đất ấy, là thất bại của gia đình... là dự báo một tương lai đầy những xấu xa...
    Nó đã lầm lì...từ đó càng thu mình lại hơn... nó tưởng rằng sẽ phải ở mãi trong những cảm giác không tồn tại đeo đẳng suốt đời mình.

    Hồi nhỏ, trẻ con hay được hỏi rằng mai sau chúng sẽ trở thành người như thế nào. Những đúa trẻ thi nhau nói rào rào về ước mơ của chúng... còn nó, nó ngắc ngứ và hỗn độn rất lâu...nhưng tuyệt nhiên không đưa ra được một ước mơ đã thành hình nào trong trí óc...
    Và nó lớn lên với ý nghĩ rằng mình không có nổi một ước mơ. Nó không biết mình phải trở thành người như thế nào cả. Nó sống lệch lạc với những quy luật sống thông thường, nó tự đặt ra cho mình những chuẩn mực của riêng nó. Nó buông thả nhưng không trượt dốc và lạ lùng thay nó chẳng sống theo cái quỹ đạo nào.
    Cứ như thế, đã nhiều thời điểm trong cuộc sống, nó rất thất vọng về bản thân mình, nó băn khoăn tại sao những điều tưởng chừng như dễ dàng với một người bình thường mà sao lại quá khó khăn với nó. Nó thắc mắc về những giá trị mà trong người khác tồn tại rất sâu đậm nhưng nó dường như không có...
    Cứ thế, nó luôn rơi vào trạng thái bất an... Những lúc nở nụ cười như nghĩa vụ cần phải túc trực trên môi, phải pha trò với chính cuộc sống của mình cho có những niềm vui dù không rõ nó có thật lòng hay không... Nó thấy lạc lõng ngay trên con đường cuộc sống của mình...
    Nó lang thang trong chính cuộc sống của mình để giải thích cho những băn khoăn và bất an ấy.

    Nó học lớp 10 và 11 trong một lớp chuyên văn của một ngôi trường có tiếng.
    cả cái tập thể gần như toàn con gái ấy rất ghét nó và cô giáo cũng rất-không-thích nó
    vì nó lầm lì, nó khó hiểu, nó thờ ơ và...
    nó mắc bệnh tự kỉ – một căn bệnh mà mãi sau này nó mới biết là bệnh.
    Nó biết nó đang sống trong một môi trường buôn chuyện và giữa những con người vô trách nhiệm khi làm tổn thương người khác chỉ để thoả mãn mình, sẵn sàng buông ra những lời nói như dao đâm và cái thói xà tâm sẵn sàng đâm để làm đau người khác
    nó từng sợ hãi
    cô đơn
    một mình
    và vẫn tiếp tục cô đơn...
    Một ngày nó hỏi bố rằng nếu nó từ bỏ cái ngôi trường danh tiếng ấy, bỏ cái nơi luôn có những mặc cảm và ánh mắt kì thị đối với một kẻ lập dị đeo đẳng nó mỗi ngày ấy... bố sẽ nghĩ gì...
    Bố nói rằng tôi sẽ tự biết mình phải làm gì.
    nó nói nó không chịu đựng nổi nữa. Tại sao cuộc đời toàn những bất công xảy đến với nó...

    Bố nói cuộc đời toàn những sự so sánh khập khiễng, thật phí thời gian vào việc đo đạc đong đếm...
    “Ngày xưa tầm này bố đang lặn ngụp dưới con sông kia, bố muốn bắt được cá để bán đi lấy tiến đong gạo cho những đứa con của mình. Bố mò mẫm như vậy đến thôi thì sẽ được khoảng 2kg gạo. Rét mướt, vất vả, lặn ngụp dưới con sông lắm thác nghềnh rất lắm rủi ro... Mồ hôi nước mắt và đôi khi là cả mạng sống ấy có đáng cho 2kg gạo không?
    Ông ngoại con khi còn sống đã từng mang tội tham ô, ông đã làm dối để có thêm 1 mảnh vải may áo cho mẹ con khỏi tủi thân ngày về nhà chồng. Ngày đó giá trị 1 mảnh vải là rất lớn, vì vậy ông đã áy náy suốt cả quãng đời còn lại, ông nghĩ mình phải bị Chúa Trời trừng phạt vì tội lỗi của mình. Một mảnh vải thời ấy dù to có so sánh được với cuộc đời liêm chính của ông ngoại không, có đáng cho những năm cuối đời ông con lẽ ra được sống vui vầy phải chịu những đau đớn dằn vặt không?”
    Nó nghĩ điều bố nói là đúng...
    và từ đấy nó luôn coi mọi thứ là khập khiễng...
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  2. [M]irotic

    [M]irotic <font color="green" size="+1">Super Mod quyền lực< Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    21/9/09
    Bài viết:
    748
    Đã được thích:
    246
    Điểm thành tích:
    0
    Nghề nghiệp:
    Trưởng lão chém gió
    Nơi ở:
    SVCG TGP Hà Nội
    Năm lớp 12 nó thi sang chuyên toán và bỏ lại đằng sau những con người ác khẩu ấy. Học tập ở một môi trường toàn con trai khiến nó thoải mái hơn, không ai để ý đến căn bệnh khó ưa của nó. Nó thấy như vậy thật thoải mái và nó đã không có bạn gái trong một thời gian dài... và đến bây giờ nó cũng rất đề phòng với những kẻ lắm điều mang tên “phái đẹp” ấy. Và nó nghĩ hoá ra là mỗi khi có chuyện xảy ra ở đâu thì sẽ không thể tiếp tục sống yên ổn ở đó được nữa...bởi những lời lẽ cay độc, những xì xào dị nghị đàm tiếu sẽ theo đuổi nó mãi không thôi...

    và từ đó kéo theo một loạt những sai lầm...

    Nó quan sát và suy nghĩ để rồi cho rằng sống phải mánh khoé, phải đểu, phải chó, phải tận cùng lương tâm thì mới sống mà không bị gặp những bất công...
    sống phải khôn, phải lỏi phải lõi đời, một nụ cười nở ra trên khoé môi chưa hẳn chỉ để thể hiện sự vui mừng. Phải cười làm sao cho người ta không thấy nụ cười của mình gian xảo khó tin, nhưng cũng phải cười làm sao cho người ta bỏ ngay cái ý nghĩ mình ngờ nghệch...

    Mẹ nó đã rất đau lòng vì nó. Nó có những bí mật không thể sẻ chia bởi nó không biết tin ai. Mẹ nó nói rằng ai mang trong mình một bí mật mà không được sẻ chia, không có niềm tin thì cũng đều gục ngã trước cô đơn như thế. Nó ngày đó không tin vào Chúa Trời, nó nghĩ Chúa Trời là sản phẩm của trí tưởng tượng cùng sự yếu đuối của con người, là chỗ để con người dựa dẫm và bám víu mà thôi. Mẹ nó nghĩ chính vì thiếu đức tin đó nên nó mới trở nên kiêu ngạo. Một đứa con gái kiêu ngạo luôn dự báo một số phận bất hạnh sắp ập xuống đầu. Người ta không thể sống mà không có lòng tin. Sự không tin dễ dàng giết một người chết nhanh hơn ngàn nhát dao và vô vàn độc dược.
    Nó nghĩ nếu chỉ vì nó không tin vào Chúa và sự tồn tại của Thần Thánh mà nó bị trừng phạt, bị đoạ đày thì đâu là sự nhân ái, đâu là yêu thương? Nếu vậy thì gianh giới giữa Chúa Trời và Ma quỷ mới mỏng manh làm sao...

    Thế rồi sau một cơn suy tim... bỏ dở 1 năm học vì bệnh tật và những kiểm tra tâm lý, nó được phát hiện mắc bệnh tự kỉ và có biểu hiện của triệu chứng trầm cảm.

    Những ngày tháng trong bệnh viện là 1 khoảng thời gian ý nghĩa đối với nó. Nó được chứng kiến nhiều người, nhiều mảnh đời, nhiều số phận... Nhiều sự sống và thêm nhiều cái chết...
    nó tập viết nhật kí mỗi ngày...
    Rồi nó cũng được trở lại cuộc sống bình thường, nó được thành một người bình thướng, bình thường đến mức hoàn hảo. Nó lao vào tìm hiểu và chiêm nghiệm cuộc sống muôn màu mà trước đây nó luôn thờ ơ...
    Và nó cũng hiểu đức tin là gì. Con người không mù quáng đến mức dựa dẫm vào không trung, càng không muốn dựa vào những bờ vai khô nứt nẻ... Nó đủ tin và đủ yêu để chắc chắn rằng nó không phải là sự hiện hữu của những gì không tốt đẹp mà người ta đã gán cho nó suốt thời thơ bé...

    Nó lao vào viết, não nó thu nhận những xung động, những cảm xúc nhỏ nhất của tâm hồn, nó vẫn giữ cái tính trái khoáy, lầm lì nên những gì nó viết luôn thể hiện những thứ xấc xược của cảm xúc, sẵn sang viết để “chửi bới” những thứ nó chướng tai gai mắt. Và nó tỏ ra đau khổ cùng cực với những sự việc dù rất nhỏ xảy đến với mình. Những câu chuyện có viết ra luôn u ám, đau khổ và ai oán. Ngòi bút nó sinh ra những nhân vật bình thường nhưng luôn bị nó thổi hồn bi thương vào đó... Những người mang những số phận mà nó đã gặp đâu đó trong cuộc sống này, những người bình thường mà luôn bị gạt ra khỏi lề cuộc sống, những người sống mà luôn dằn vặt, những người đàn ông đau khổ... những người phụ nữ bị xô đẩy bởi những thói lang chạ đĩ thoã, những cô gái trải thân đĩ điếm đang vật vã với cuộc sống và thói đời cay nghiệt...

    Nó thắc mắc sao nó lại say mê những con chữ đến vậy, nó ngày ngày u hoài với chúng, nó cứ viết ra những số phận trớ trêu như một trò đùa ác hiểm, những câu chuyện chưa bắt đầu mà đã sợ kết thúc, luôn kết thúc bằng sự chết chóc bi thương. Nó toàn quyền đưa cái chết trùm lên sự sống, nó cứ mang đêm đen đổ lênh láng vào thứ ánh sáng ban ngày giả tạo. Nó coi sinh ly là tử biệt, vừa gặp gỡ đã nhuốm màu chia ly, trong sự sống đã ươm mầm cái chết...
    Nó cứ viết để rồi nước mắt nó lại rơi xối xả khóc thương cho nhân vật...nó cứ thổi hồn mình vaò những nhân vật khổ đau ấy...để rồi nó cũng đau khổ, nó cứ sống mãi với những con chữ ấy...

    Mẹ nó lại một lần nữa lo sợ ... “đừng viết nữa...chữ nghĩa sẽ giết con mất thôi...”

    nó đã cố gắng xoá bỏ cái quá khứ mà đi lên, mà hoà nhập. Trên đường đời nó vẫn gặp những lời lẽ cay độc bủa vây, nó cười khẩy và nhổ toẹt vào những lời lẽ ấy. Có những kẻ phê phán nó, bảo rằng nó sống giả tạo. Một con nhóc còn hôi sữa mà tỏ vẻ lõi đời nhận xét về cuộc sống, một kẻ vô tình mà giả vờ viết nên những dòng đớn đau, một đứa con buôn mà giả vờ mang tâm hồn bay bổng. Nó vẫn gặp những kẻ vô trách nhiệm phê phán nó, bừa bãi nhận xét về nó mà tưởng mình đang đóng góp, giả vờ thân thiết mà ánh mắt lườm nguýt, cười cợt xun xoe mà trong lòng đầy dao găm sẵn sàng đâm nó. Một bọn đáng kinh tởm!

    Nó phỉ nhổ vào những lời lẽ sắc nhọn cố tình nói ra để làm tổn thương nó, nói ra chỉ để cho sướng miệng, nhận xét về nó dè bỉu và chê bai đội lốt “những lời góp ý chân thành”. Nó đủ lớn và đủ hiểu những “lời góp ý chân thành” hình thù như nào chứ! Nó được dạy rằng nếu nó vẽ một bức tranh – là một kiệt tác mang giá trị lao động của mình rồi đặt ra ngoài đường phố cho mọi người chiêm ngưỡng, rồi viết bên dưới bức tranh rằng tác giả sẽ rất biết ơn nếu bất kỳ ai có thể chỉ ra bất kỳ sơ suất nào trên bức tranh và đánh một dấu X vào chỗ lỗi đó. Theo lẽ đời, khi lấy bức tranh đó về thì trên bức tranh sẽ đầy những dấu X. Nhưng nếu ta lại vẽ một kiệt tác khác, cũng mang ra đường phố để mọi người chiêm ngưỡng nhưng thay đổi thông điệp dưới bức tranh, để màu vẽ và bút vẽ ngay cạnh bức tranh và đề nghị mọi người tìm những chỗ sai trong bức tranh và sửa chúng lại bằng những dụng cụ để vẽ ấy. Cũng đúng với quy luật, bức tranh ấy được lấy về mà không bị bất cứ một dấu X nào. Từ bài học đó nó hiểu rằng đừng vội nản lòng và đừng quá tin vào dư luận, nó biết rằng con người – cụ thể là những kẻ vô trách nhiệm đó bao giờ cũng đánh giá bừa bãi ngay khi có cơ hội đầu tiên, cho dù họ chẳng biết gì về điều đó cả. nó nhận ra rằng nếu nó luôn để cả thế giới đánh giá mình, nó sẽ luôn thất vọng. Con người thích đánh giá người khác mà không nghĩ đến trách nhiệm hay nghiêm túc gì cả. Mọi người đánh những dấu X lên bức tranh đầu tiên của nó vì họ không có trách nhiệm gì mà lại cho đó là việc không cần động não. Còn khi nó đề nghị họ sửa những sơ suất thì không ai làm nữa, vì họ sợ bộc lộ hiểu biết - những thứ mà họ có thể không có. Nên họ quyết định tránh đi là hơn.

    Phải, nó nuông chiều bản thân mình nhưng không có nghĩa là không nghiêm khắc. Người ta có giỏi thì sống tốt như nó đi, luôn nỗ lực chiến thắng bản thân mình như nó đã vật lộn suốt thời thơ bé đi, biết đau đớn được như nó đi, làm được những việc như nó đã làm đi thay vì cứ dùng lời lẽ nhận xét bừa bãi mà kéo nó xuống. Nó quyết không để những thứ mà nó vất vả cố gắng làm được dễ dàng bị ảnh hưởng bởi những đánh giá của người khác, nó tự biết cách tự nhìn nhận và đánh giá mình, nghe những lời khuyên chân thành thực sự. Và tất nhiên, nó cũng hiểu rằng đừng bao giờ đánh giá về người khác một cách cẩu thả!

    Và nó biết rằng mình đã sống đúng, bằng cách nhìn thấy những tình cảm chân thành thực sự của mọi người dành cho nó qua cách nó sống và hoà nhập... Nó đang hạnh phúc và sẽ cố gắng giữ gìn hạnh phúc đó. Một phần nhận thức rõ ràng nhất trong nó là nó đã và đang sống tốt, nó biết mình có ảnh hưởng tới nhiều hơn một người, suy nghĩ của bản thân nó không chỉ tác động xấu hay tốt tới riêng nó mà còn khiến nó thiêu đốt biết bao nhiêu người khác nữa. Lúc này nó không cho phép mình trốn tránh... Nó cần đối mặt dù vết cắt có sâu đến mấy hay đau đến đâu nó vẫn phải dũng cảm đón lấy và trải qua...

    Như một điều dĩ yếu, cuộc sống là một cuộc chiến đấu dành bình yên cho dù đổ máu ^^!

    Và nó cũng đã đủ lớn để trả lời bố rằng...không phải mọi thứ trên đời đều là sự so sánh khập khiễng
    đặc biệt là những gì mà ba làm cho nó, của ông ngoại dành cho mẹ, của cha mẹ dành cho con cái mình...
    đó là một sự so sánh đủ... đủ cho một tình yêu...

    Nó tự hào rằng nó là nó...
    và vì nó là tôi... [M]irotic ^^!

    [M]ỉrotic
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  3. Thế Vũ

    Thế Vũ <font color="Blue" size="+1">Captain L8 ^_^</font>

    Tham gia ngày:
    25/4/09
    Bài viết:
    869
    Đã được thích:
    532
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Kiến Trúc Sư
    Nơi ở:
    Thái Hà
    Cảm ơn Mirotic đã quay lại bằng một bài viết-một câu chuyện rất hay,rất đậm phong cách Mi "béo" nhà ta:eek:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    Mary KieuAnh, voicon_kinhcan and Lynn like this.
  4. hieu dai ca

    hieu dai ca <B><font color="darkorchid">Trưởng SVCG PD</font><

    Tham gia ngày:
    12/5/09
    Bài viết:
    308
    Đã được thích:
    186
    Điểm thành tích:
    0
    Hay lắm,mang đậm phong cách sinh viên.Cần nhiều lắm những bài viết như thế này.:eek::eek::eek:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    Mary KieuAnh, voicon_kinhcan and Lynn like this.
  5. ginmee88

    ginmee88 New Member

    Tham gia ngày:
    26/10/09
    Bài viết:
    358
    Đã được thích:
    59
    Điểm thành tích:
    0
    Nơi ở:
    Ninh Binh city
    "Nó" bây giờ đã thay đổi chưa vậy?..Mỗi người một suy nghĩ, một cảm nhận, còn tớ thì ngược lại với Mi^^
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    voicon_kinhcan and Lynn like this.
  6. ginmee88

    ginmee88 New Member

    Tham gia ngày:
    26/10/09
    Bài viết:
    358
    Đã được thích:
    59
    Điểm thành tích:
    0
    Nơi ở:
    Ninh Binh city
    tớ kết cái định nghĩa về một "tình yêu đủ" của Mi!
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    Mary KieuAnh, voicon_kinhcan and Lynn like this.
  7. Thế Vũ

    Thế Vũ <font color="Blue" size="+1">Captain L8 ^_^</font>

    Tham gia ngày:
    25/4/09
    Bài viết:
    869
    Đã được thích:
    532
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Kiến Trúc Sư
    Nơi ở:
    Thái Hà

    "nó" bây giờ đây nè:



    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]

    [​IMG]
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  8. TungLam_PD

    TungLam_PD <font color="Blue">Trưởng ban VN-TDTT</font> Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    2/11/09
    Bài viết:
    493
    Đã được thích:
    553
    Điểm thành tích:
    93
    Nghề nghiệp:
    Thất Nghiệp
    Nơi ở:
    Mông Cổ
    Hĩ!! 1 Câu Chuyện Cảm Động,Đọc Xong Tớ Thấy Hận Cậu Quá ''Mi'' Ơi:rolleyes::rolleyes::rolleyes:
    Nhưng Tớ Lại yêu Quý Cậu hjhj
    Cậu Bây Giờ Đã Đủ Lông,Đủ Cánh,Có Thể Tự Mình Bay Xa Rổi,Ko Còn Suy NGhĩ Như Hồi Bé Nữa,Đạt Tiêu Chuẩn 3Ng Rồi Đấy(Thậm Chí Hơn):eek::eek:
    Chúc Mừng Mi Béo Nhé
    I Lớp Vju I Lớp Vju I Lớp Vju
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    voicon_kinhcan and Lynn like this.
  9. HeavenInMyHeart

    HeavenInMyHeart <font color="darkorchid" size="+1">Võ Học Uyên Thâ Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    30/11/09
    Bài viết:
    1,327
    Đã được thích:
    614
    Điểm thành tích:
    0
    Nơi ở:
    Phùng Khoang
    Mọi người thấy hay thì nên click vào nút cảm ơn chứ :D
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    voicon_kinhcan and Lynn like this.
  10. Tnu'

    Tnu' <B><font color=" green ">Super Moderators</font></ Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    18/10/09
    Bài viết:
    1,444
    Đã được thích:
    1,436
    Điểm thành tích:
    113
    Nghề nghiệp:
    Student
    Nơi ở:
    Đến từ rừng Cúc Phương!
    Nó là đứa nào?
    À à. [M] bạn Tnu' đấy
    [M] đã sống lại rùi ư
    Sống lại rùi thì phải cống hiến hết mình nữa nhé
    Tnu' bít rằng, cuộc đời muôn sắc màu mà..đỏ..cam,vàng,lục, lam, chàm, tím...
    Hãy trải qua từng màu một, để [M] thấy được rằng, cuộc sống luôn luôn có ý nghĩa nha
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
  11. Thế Vũ

    Thế Vũ <font color="Blue" size="+1">Captain L8 ^_^</font>

    Tham gia ngày:
    25/4/09
    Bài viết:
    869
    Đã được thích:
    532
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Kiến Trúc Sư
    Nơi ở:
    Thái Hà
    cái tên Tnu' này,sao lại đưa chuỗi màu quang phổ vào đây rồi bảo nó là màu sắc của cuộc sống...lại chém gió rồi!:eek:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    Mary KieuAnh and Lynn like this.
  12. Pro[Thanh_Euro]

    Pro[Thanh_Euro] <font color="blue" size="+1">Cựu trưởng nhóm Cổ Nh Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    1/11/09
    Bài viết:
    757
    Đã được thích:
    349
    Điểm thành tích:
    63
    "Nó" giờ đã lớn, đã đủ để có thể cảm nghiệm cuộc sống quanh nó. Thế thì "nó" hãy sống theo cái chân lí nó đã đúc kết - "Tình Yêu".Và vì nó là [M] - Một cái hang sâu bí ẩn nhưng đầy thú vị. Chúc "Nó" sẽ thành công trong cuộc sống ! Thanks "Nó" vì bài viết rất chân thành va ý nghĩa !:eek::eek::eek:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    Mary KieuAnh and Lynn like this.
  13. Tnu'

    Tnu' <B><font color=" green ">Super Moderators</font></ Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    18/10/09
    Bài viết:
    1,444
    Đã được thích:
    1,436
    Điểm thành tích:
    113
    Nghề nghiệp:
    Student
    Nơi ở:
    Đến từ rừng Cúc Phương!
    Anh Atro lại xoắn Tnu' roài
    Tnu' nêu ra như là một ví dụ thực tế thui
    Rùi cho [M] liên tưởng tới sắc màu cuộc sống chớ
    Tất nhiên xét cho cùng là rất khập khiễng, nhưng dễ hiểu mừ
    huhu, anh Atro bắt nạt Tnu':::-1:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    Mary KieuAnh and Lynn like this.
  14. Thế Vũ

    Thế Vũ <font color="Blue" size="+1">Captain L8 ^_^</font>

    Tham gia ngày:
    25/4/09
    Bài viết:
    869
    Đã được thích:
    532
    Điểm thành tích:
    93
    Giới tính:
    Nam
    Nghề nghiệp:
    Kiến Trúc Sư
    Nơi ở:
    Thái Hà
    trời,mới nói có thế mà nó đã tìm đâu đc dây thừng đòi tự tử rồi...cái thằng này sao tự ái nó cao quá vậy ta???@0--
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    Lynn thích bài này.
  15. [M]irotic

    [M]irotic <font color="green" size="+1">Super Mod quyền lực< Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    21/9/09
    Bài viết:
    748
    Đã được thích:
    246
    Điểm thành tích:
    0
    Nghề nghiệp:
    Trưởng lão chém gió
    Nơi ở:
    SVCG TGP Hà Nội
    :))
    ôi cái thời chuồn chuồn kim của mình.... =))
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    Lynn thích bài này.
  16. FAN MANCHESTER

    FAN MANCHESTER Moderator Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    13/2/10
    Bài viết:
    1,071
    Đã được thích:
    376
    Điểm thành tích:
    83
    Nghề nghiệp:
    sinh viên
    Nơi ở:
    Phùng khoang
    ''anh'' MI nhà mình viet bài hay quá:eek::eek:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    Lynn thích bài này.
  17. Tnu'

    Tnu' <B><font color=" green ">Super Moderators</font></ Thành viên BQT

    Tham gia ngày:
    18/10/09
    Bài viết:
    1,444
    Đã được thích:
    1,436
    Điểm thành tích:
    113
    Nghề nghiệp:
    Student
    Nơi ở:
    Đến từ rừng Cúc Phương!
    Dạo này chú [M] chạy đâu rùi nhỉ? không thấy bài nào được đăng cho ae thưởng thức...@0--
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    Lynn thích bài này.
  18. thích là nhích

    thích là nhích New Member

    Tham gia ngày:
    3/5/10
    Bài viết:
    22
    Đã được thích:
    1
    Điểm thành tích:
    0
    Mirotic là thằng nào đấy???
    hôm nào gọi đến nhà tớ chơi :eek::eek:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    Lynn thích bài này.
  19. Maybell

    Maybell New Member

    Tham gia ngày:
    2/11/09
    Bài viết:
    324
    Đã được thích:
    30
    Điểm thành tích:
    0
    Nghề nghiệp:
    Student
    Nơi ở:
    oe...oe:4-6-1992
    her!

    hok có đâu sói ak:eek::eek:
    chồng em hok để đi linh tinh thế đc đâu:mad::mad::mad:
    nhân danh vợ [M] kấm anh dụ dỗ chồng em nha:rolleyes::rolleyes::rolleyes:
    chông em kon ngây thơ lắm anh đừng có mà dụ dỗ chồng em đấy_+222:_+222:
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    Lynn thích bài này.
  20. gloomysunday

    gloomysunday New Member

    Tham gia ngày:
    31/10/09
    Bài viết:
    90
    Đã được thích:
    57
    Điểm thành tích:
    0
    Nghề nghiệp:
    Student
    Nơi ở:
    21, 465, Đội Cấn, Ba Đình, Hà nội
    Tuy chưa được tiếp xúc nhiều! Nhưng qua bài viết chắc hẳn M là con người sâu sắc và có chiều sâu về cuộc sống nội tâm. Chúc bạn luôn là chính mình nhé!
    * SvPhatDiem.Com - Sinh Viên Công Giáo Phát Diệm *
    Mary KieuAnh and Lynn like this.

Chia sẻ trang này